Saturday, June 20, 2009

CẢM ƠN

Hôm nay ngồi rảnh quá, mình mở blog ra coi những gì mình và chị đã viết được. Tình cờ mình đọc lại bài TÂM SỰ của chị hai. Mình nhớ lại những hình ảnh của ba mẹ, mình thấy sao chị hai quan sát đúng thế, kĩ thế. Mình thấy mình thật vô tâm, viết về những vật xung quanh mà quên mất những người thân nhất của mình. Con đường mình đi con dài phía trước mà tuổi già đã bắt đầu len lỏi vảo ba mẹ. Mình rất cảm ơn chị hai viết bài đó để rồi khi đọc lại mình kịp nhận ra hiện tại lúc chưa quá muộn.
Ba bảo mình tài sản của ba dành cho hai chị em là cái chữ. Ba chỉ cho hai chị em cách đối nhân xử thế. Còn mẹ lại chăm chút cái ăn cái mặc cho hai đứa. Mấy ngày này mẹ lại đau dạ dày. Thấy mẹ đau mình thương lắm. Ước gì mình đau giùm mẹ. Mẹ ơi, mau mau hết bịnh nha mẹ.
Ba mẹ ơi, con cảm ơn ba mẹ đã cho con tất cả. Không giàu sang không tiền bạc nhưng tràn đầy tình thương. Nhà mình bao giờ cũng tràn ngập những nụ cười. Con cảm ơn dì Trí. Dù dì bận học rất xa tận bên Ấn Độ nhưng dì vẫn luôn quan tâm đến tụi con mọi lúc. Dì đã tặng cho tụi con blog này để con được bộc bạch mình mỗi khi vui hay buồn. Được đọc những lời răn dạy, yêu thương của "chị chằn"(Hai chị em mình sẽ không bị "lạc đường" như bài hai viết đâu).
Yêu mọi người...!
XÍU

Saturday, June 13, 2009

Mừng sinh nhật

Thời gian trôi qua nhanh quá phải không nhỏ. Mai đã là sinh nhật nhỏ rồi. Mới năm ngoái hai đi mua bánh kẹo, chuẩn bị quà về mừng sinh nhật nhỏ đây thôi chứ đâu mà giờ đã lại tới ngày đó. Lẹ thiệt ha!!!


Một năm qua đi nhỏ đạt được không ít thành tích trong học tập: được nhất trường, được giải nhất học sinh giỏi toán, giải khuyến khích casio. Hai biết để có được kết quả này với nhỏ không phải dễ dàng và nhỏ hoàn toàn có đủ quyền để tự hào về nó. Thật lòng hai phục nhỏ vì hồi hai bằng nhỏ hai chưa giỏi như vậy đâu. Nhưng nhỏ à! Tự hào nó khác với tự cao nha. Không phải thế là đến đích đâu. Không phải đạt được những cái đó là đã có thể tự hài lòng với chính bản thân mình. Chưa đâu nhỏ à. Nhỏ đừng thấy vậy mà ham chơi. Đó chỉ mới là bước khởi đầu thôi mà, chỉ một chút vị ngọt thôi nếu không cẩn thận thì cái đắng nhỏ phải nếm là gấp đôi đấy. Hôm nay là chiến thắng nhưng không cố gắng mà vẫn dậm chân tại chỗ thì mai ta sẽ là kẻ bại. Hai không nói cao xa đâu, nó đơn giản lắm. Nhỏ phải hiểu rằng nó sẽ là hiện thực của nhỏ nếu như nhỏ không chịu cố gắng hơn trong sự học, trong mọi việc. Thiếu kiên nhẫn không tốt đâu nhỏ à. Hai nói thế không phải hai ghét mà la. Hai chỉ mong khi nhỏ lớn thêm một tuổi nghĩa là nhỏ đã lớn hơn một tí, xinh hơn một tí và cũng biết nghĩ sâu hơn một tí chứ nhỉ. Hai mong nhỏ sẽ biết kiên trì hơn, tập trung và đặt hết tâm sức vào mỗi quyết định và hành động của mình. Không chỉ trong học tập mà còn trong bất kỳ vấn đề gì của cuộc sống. Khi nhỏ đã không tự cao thì lại càng chớ tự ti. Đừng bao giờ nghĩ là thua kém Hai. Không đâu nhỏ à. Những gì Hai đạt được bây giờ chẳng đáng gì đâu. Nhỏ không có được chỉ đơn giản là chưa đến lúc thôi. Nhỏ thua hai đến bốn tuổi cơ mà. Rồi nhỏ sẽ thấy khi nhỏ bằng hai bây giờ, nhỏ cũng sẽ có những thứ như hai giờ thôi, có khi còn hơn đấy. Hai tin nhỏ thừa thông minh để hiểu hai đang nói gì đúng không.


Hai ở nhà với nhỏ được hai năm nữa rồi hai phải xa nhà đi học đại học. Coi vậy mà nhanh lắm đấy nhỏ. Hai không biết khi đó như thế nào nhưng giờ chỉ hình dung một tí là hai đã thấy buồn lắm rồi. Mà thôi, đó là tương lai. Chị em mình hãy sống vui cho hiện tại nhé. Sẽ lại thủ thỉ trò chuyện về phim ảnh, về những diễn viên ưa thích; được cùng nhỏ hát lên những bài hát hay (dù Hai tin khi ca sĩ hay nhạc sĩ đó nghe tụi mình hát thì chưa chắc họ nhận ra là đã từng hát, từng sáng tác hay thậm chí từng nghe qua một bài hát như thế,....mọi người thường bảo hai chị em mình rống đuổi bò chạy mà). Tụi mình sẽ lại cãi lộn chí chóe, có những giờ "lên lớp" căng thẳng, có những cú rượt đuổi, những lần giành giựt, giận hờn. Ba mẹ cứ la sao hai chị em chả được đứa nào nhưng Hai lại thấy có cãi thế mới nhớ nhau lâu nhỏ nhỉ....


Hai khô khan lắm nhỏ à. Hai không biết dỗ dành, không biết cách nói cho nhỏ mát lòng. Hai chỉ nói thật,dù nhiều lúc sự thật chẳng dễ nghe tí nào. Hai không tinh tế đoán biết tâm trạng nhỏ, xoa dịu khi nhỏ buồn. Nhưng bù lại Hai sẵn sàng nghe nhỏ trút bầu tâm sự, sẵn sàng chỉ cho nhỏ biết nhỏ cần phải làm gì và làm như thế nào, hai sẽ giúp nhỏ đứng chắc hơn sau mỗi lần ngã, cho nhỏ những lời tư vấn mà theo hai là ổn nhất. Nhiều lần nhỏ buồn nhỏ ghi ra giấy mà chẳng nói với ai. Hai thấy thương nhỏ nhưng cũng giận nhỏ lắm. Chẳng lẽ Hai lại dữ và độc tài đến nỗi nhỏ không dám nói thẳng ra với hai sao. Hai thích sự thẳng thắn hơn mà, nhỏ hiểu chứ. Với Hai nhỏ là một người em gái, một người bạn và là cả một người chị vì có lúc nhỏ dạy hai những điều mà hai tin chắc hai chẳng học được từ ai khác ngoài nhỏ.


Chúc nhỏ sinh nhật vui vẻ. Ngày càng học giỏi, càng xinh, tính nết ngày càng đáng yêu hơn. Cùng làm cho blog chị em mình ngày càng tuyệt hơn nhé.


Yêu nhỏ
Chị hai HẠT MÍT ( hay heo hay nu, ngày này hai cho nhỏ có quyền gọi hai là gì tùy thích, hổng giận đâu...hihi)


À! Mà nhớ bỏ đi cái mặt bí xị như ổ bánh đúc hay dậm chân lịch bịch mỗi khi giận đi nhé nhỏ. Nếu để hai thấy những hình ảnh thế thì hai không cầm nóng giận được đâu. Mà nó cũng có tốt đẹp gì đâu mà giữ đúng không ta.


14/6/1997 ngày "ác mộng" tới với cuộc đời tôi. Và tôi lại thích cơn "ác mộng " này chứ...haha
NU

Sunday, June 7, 2009

Làm đồng....!!!!

Chào các bạn, mình là Xíu đây. Hôm thứ hai mình về quê để giúp cô ruột đang thời kì làm ruộng. cô bào mình với bé Thanh (cháu họ của mình nhưng mình với nó cùng tuổi nên hai đứa chơi thân lắm) đi nấu ăn cho cô thôi, không cần làm gì cả. Thế mà mình với bé Thanh cứ muốn cực một lần chứ. Khi chưa tới giờ nấu ăn, mình và nó chạy ra đồng để giúp bốn (tên thân mật của cô). Hai đứa đi nhổ mạ mà phải nói là mồ hôi chảy "ròng ròng" luôn. Vì làm ở giữa đồng mà, không có gì che cả, đưa lưng ra ngoài nắng ấy. Đứa nào cũng thấy mệt nhưng cũng vui vui vì giúp được một phần cho bốn. Chỉ có bốn mới sợ mình ốm đau nên mới giục về nhà luôn.



Đến chiều, dượng hai vào nên căng tấm bạt ra giữa đồng giống như một cái lều vậy. Gió lại thổi vào nên giống như đi "cắm trại". Hai đứa đi nhổ mạ cho bốn mà thấm thía nỗi cực của các bác nông dân để làm ra hạt lúa. Thế mà bốn nói chỉ mới nhổ mạ thôi, còn phải cấy nữa. Sau khi làm ruộng về bốn loay hoay mãi tới tám giờ mới ăn cơm. Mình thương bốn lắm. Mình muốn giúp bốn lắm nhưng mình còn nhỏ nên chẳng làm được gì chỉ cố học thật giỏi để bốn vui lòng thôi.



Bây giờ mình mới biết làm ra hạt lúa phải trải qua những giai đoạn cực khổ như thế nào, như thế mình mới biết quý hạt gạo. Các bác nông dân ơi, con sẽ cố học thật giỏi, ước gì sau này phát minh ra những loại máy làm các công đoạn trên những đồng ruộng, để các bác đỡ cực nhọc hơn.

Thôi, mình ăn cơm đây, đói bụng quá. Thứ ba rồi, mình chúc các bạn những ngày còn lại trong tuần vui vẻ nha. Tuần nay rất rất rất rất rất... đặc biệt đối với mình đó. Ai cũng có tuần đặc biệt của riêng mình mà. Tạm biệt mọi người nha.

Xíu

chủ nhật ngày 7 tháng 6 năm 2009

Tuần này mọi người có gì vui không? Có gì đặc biệt khiến bạn nhớ lâu không? Còn với nu thì có nhiều lắm nhé. Một tuần mẹ ốm là một tuần biết mùi đau khổ...hihi...có thế mới biết bình thường mẹ cực như thế nào. Mình không được ngủ nướng như mọi khi mà phải thức dậy sớm để chuẩn bị đồ ăn sáng cho mọi người rồi dọn nhà, quét sân. Lại còn phải bày cho nhỏ em học. Mà nhỏ này bày học còn khó hơn cả lên trời. Tính mình thì nóng, có gì là cứ bộc toẹt ra còn nhỏ lại cứ hay giấu vô bụng. Mỗi lần giảng mà nhỏ không hiểu mình to giọng một tí là coi như rồi, nhỏ không chịu học nữa mặt lầm lì đến sợ. Nhỏ bảo:"người ta không biết mới phải học chứ biết rồi học làm cái chi mà mới giảng tí người ta không hiểu là la". Mà công nhận là nhỏ nói đúng thiệt hổng trật đường nào. Thế là tự nhiên mình trở thành một cô giáo hiền hết cỡ. Ôi thật khủng khiếp!!! Cả một sự kiềm chế đến "vĩ đại". Bởi thế mình mới hiểu hết câu: "Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời". Nói là thế nhưng mình cũng thích lắm. Lần đầu làm "sư phụ" mà...hihi...nhưng chắc chẳng phải lâu dài đâu, ai mà chịu được sư phụ khó tính như mình .
Tuần này mình đã bắt đầu đi học hè trở lại. Nghĩ cũng lạ! Đi học thì mong mau mau cho tới hè để chơi nhưng đến hè chơi thì mình lại thích học, thích được đến trường để gặp bạn bè... chướng thật phải không?! Hình như khi ta mất một cái gì đó thì ta mới thấy tiếc, mới chịu nhìn lại. Mới nghỉ học có 2 tuần mà mình thấy nhớ mọi người tới lạ. Các bạn của mình người đi về quê, người đi du lịch xa với gia đình. Mình không có được một chuyến đi xa tuyệt vời như người khác nhưng mình cũng đã tự đặt ra cho mình những kế hoạch "thú vị". Đó là ....ăn...đọc truyện...chơi và...ngủ...Haha...Hình như khá giống heo nhỉ. Bởi thế mà dì mình thường bảo mình là hạt mít đấy. Và mình thích thế mới lạ chứ.
Mai đã là thứ hai rồi. Nhanh thật! "Thứ hai là ngày đầu tuần. Bé hứa sẽ học chăm ngoan". Mình nhớ có một bài hát từng nói thế. Một tuần mới lại bắt đầu với bao dự định mới. Mình tự hứa mình sẽ làm việc với cả tấm lòng, không quá hoàn chỉnh nhưng cũng tương đối chứ. Ít ra sẽ không phải tiếc điều gì. Mình tin là vậy!
Cảm ơn mọi người đã đọc những dòng tâm sự của mình. Hẹn gặp lại mọi người vào cuối tuần sau với những dòng viết "rời rạc" này nhé. À..mà cho mình xin nhận xét nhé. Mình muốn cải thiện lối văn dần dần mà. Mình cũng đang học đấy. Viết để học mà.
Hãy bắt đầu một tuần mới nào. Hãy làm mọi việc hết sức mình nhé. Mình mong một tuần làm việc tràn ngập nụ cười và niềm vui sẽ đến với mọi người.
NU

Saturday, June 6, 2009

Những điều bình dị trong cuộc sống

Tôi là một trong rất nhiều người bình thường, ai cũng cảm nhận được những điều tôi sắp muốn nói dưới đây nhưng chưa mở rộng lòng mình để cảm thấy, tôi chỉ viết ra cho các bạn đọc thôi, nhưng hãy cố làm những điều đó thật tốt 

Hãy quí trọng và dành tình thương cho mẹ mình và cho tất cả những người xung quanh chúng ta. Khi chúng ta mất một thứ ta mới nhận ra giá trị của chúng nhưng tất cả đã muộn màng. Bây giờ khi chưa muộn thì hãy nói với những người thương yêu lời yêu thương chân thật của mình. Hạnh Phúc nhất mà mình cảm thấy là đem lại cho người khác hạnh phúc. Và đừng chỉ nói bằng lời thôi nhé mà hãy hành động để chứng minh những lời chúng ta nói là thật.

Cuối cùng mình chúc các bạn vui vẻ trong tuần lễ và nhớ làm thử những lời mình nói nhé. Sẽ có một cảm giác xen lẫn vào chúng ta, như có một dòng suối mát chảy qua tâm hồn mình trong những buổi trưa hè vì tôi cũng đã làm như vậy rồi mà.

À quên! Xíu viết đây nhưng còn thiếu nhiều. Các bạn ai cảm thấy điều gì thì nhớ đưa lên để cùng chia sẻ với mọi người nha. Chúc mọi người một tuần vui vẻ nhé!

                                                                                           Xíu

Hành trình Xương Thủy Tinh


 Cuối năm học qua Xíu và Nu đều được nhận tiền thưởng nên đi siêu thị  mua sách. Một trong các cuốn sách hay mà mình ưa thích là cuốn “Hành Trình Xương Thủy Tinh”  này. Vì thấy có ý nghĩa nên Xíu ghi lại cảm nhận và viết lại cho  các bạn cùng đọc ...

Nguyễn Thị Thu Hương là một cô gái rất trẻ đã từng ngồi vào ghế đại học.Vì gia đình, cô đã không học tiếp mà cưới một anh lính hiền, cần cù. Sinh ra một bé trai. Nhưng khi lên hai bé bỗng có những hiện tượng lạ và được bác sĩ chẩn đoán là mắc bệnh Xương Thủy Tinh. Nói đầy đủ hơn là bệnh Tạo xương bất toàn. Người mắc cơn bệnh này xương rất giòn, dễ gãy và vỡ, nhưng trí tuệ vẫn phát triển bình thường .

Vì gia đình không có điều kiện nên cô phải bán nhà và mua lại căn hộ  khác ở xa thành phố hơn. Cô đã bán nhà 10 lần và bó bột cho Hội 27 lần. Bó bột - nằm viện - kiếm tiền .... nó như một vòng tuần hoàn làm cho cô gái tên Hương không còn thời gian để oán trách số phận nữa.

Đã lo tiền cho con chạy chữa cô còn động viên Hội vượt qua mặc cảm của số phận: “Phải học thôi Hội à! Ốm cũng học! Què quặt, khập khiễng cũng phải học!”

Thấy con vẫn chưa kết bạn được vì bị khuyết tật, Hương đã mua trả góp để khiêng về cho con một dàn máy tính. Từ đó số phận của gia đình Hương đã thay đổi. Truyện “Con phải sống, mẹ ơi” là do Hội viết đã đạt giải ba cuộc thi Chuyện đời tự kể do báo Tuổi trẻ tổ chức. Hội còn làm ra một sự kiện lớn là người đầu tiên kí hợp đồng trị giá 20 triệu đồng với website ngoisaoblog.com để viết tiếp nhật kí của hai mẹ con cậu trong hành trình chống lại căn bệnh Xương Thủy Tinh.

 Qua bao biến cố, Hương tưởng chừng như mình đã gục ngã thì tình mẫu tử đã vực cô dậy. Cô đã làm chỗ dựa vững chắc để Hội bước vào đời mà không mặc cảm, tự ti vì mình khuyết tật. Trong mỗi trang sách ta đều thấy một nghị lực và một tình thương đến kì lạ của một cô gái rất trẻ.

Cuốn sách này làm Xíu rất cảm động, cô Hương không những giúp gia đình mình vượt lên khó khăn mà cô còn vận động các bloger trên blog ngoisaoblog.com.xuongthuytinh giúp đỡ các gia đình nghèo khó. Xíu mong là cô vẫn đủ lòng tin để đồng hành với Hội chia sẻ với các gia đình khó khăn vượt lên số phận.

                                                                                                            Xíu