Sunday, November 29, 2009

NHÌN VÀO HIỆN TẠI.

Hôm nay tôi được ba mẹ cho về quê chơi. Ba và tôi đi trước và lên thăm rừng luôn (đất của bà nội cho ba và bác để trồng rừng) thì thấy cảnh vật thật hoang tàn. Tôi không biết dùng từ gì cho đúng nữa. Lúc trước tôi được ba mẹ chở vào thì có một rừng keo che mát suốt con đường nhưng bây giờ chỉ còn những gốc keo to nằm trơ ra. Rừng keo của ba mẹ trụ được cũng nhờ có người giữ và cây còn nhỏ, nhưng bây giờ thì cây gãy đổ vì qua cơn bão số chín đã đổ bộ vào Quảng Nam. Cây thì bật gốc, cây thì gãy ngang nhìn như quang cảnh ở một cuộc đánh bom. Chắc ai cũng nghĩ và đổ lỗi tại thiên nhiên khắc nghiệt nhưng tôi lại nghĩ khác. Tôi nghĩ thiên nhiên chỉ là một phần nhưng tất cả lại do tác động gián tiếp của con người. Nếu con người không chặt phá từng bừa bãi, không thải quá nhiều chất thải rắn, khí, nếu con người không phá hoại thiên nhiên thì trái đất chắc sẽ xanh tươi hơn. Vì những tác động của con người mà tầng ô-zôn đang dần bị thủng, làm những tia cực tím của mặt trời tác động trực tiếp đến con người gây Trái đất nóng lên do hiệu ứng nhà kính nên mới xảy ra những việc như bão, lũ, động đất. Bạn nghĩ sao sau sự việc Việt Nam đón tiếp lần lượt các cơn bão số 9, số10. Vì sao con người chúng ta không thay việc chặt phá cây bừa bãi bằng việc trồng cây xanh. Vì sao đất nước Sing-ga-po nhỏ hơn nước ta nhưng lại phát triển hơn về việc bảo vệ môi trường. Chúng ta làm vậy không những vì chúng ta mà còn cho cả sau này. Tôi biết bây giờ nước chúng ta đang phát động cuộc vẽ tranh cho thiếu nhi về bảo vệ môi trường để tạo ý thức ngay từ khi còn bé. Nhưng việc làm đó quá ít so với những gì chúng ta cần làm hôm nay. Động vật, thực vật đang dần dần bị mất đi, thay vào đó là những tòa cao ốc cao chọc trời. Thiên nhiên là mẹ của chúng ta mà sao chúng ta hủy hoại người để phục vụ cho mục đích cá nhân, những mục đích tham lam, ích kỉ.
Một lần, tôi nghe ba mẹ kể chuyện khi đi thăm rừng mà tôi rất xúc động. Khi ba mẹ di thăm rừng thì nghe có tiếng kêu ai oán. Đó là một đàn khỉ xuống hồ Phú ninh uống nước. Đàn khỉ đi với dáng vẻ mệt mỏi, đôi mắt buồn, đưa nhìn con người như trách cứ vì sao phá nhà của chúng. Đến bây giờ thì ba mẹ chẳng thấy nữa. Tôi nghĩ chắc chúng bị bắt hoặc chết vì thiếu thức ăn. Tôi buồn, buồn cho đàn khỉ nhưng cũng buồn cho chính mình vì không giúp gì được cho chúng.
Bây giờ, đi trên con đường dẫn lên rừng không phải là không khí mát lạnh và bóng mát che phủ mà là một ánh nắng chói chang và không khí oi bức. Tôi rất muốn cất giữ hình bóng rừng cây ngày nào còn xanh bóng mát như cất giữ một vật quí báu.
Tôi mong muốn cộng đồng và xã hội hãy chung tay bào vệ môi trường vì một thiên nhiên tươi đẹp hơn.
Trên đây là những lời nói từ đáy lòng tôi, xin mọi người đừng cười chê vì tôi viết văn còn tệ. Cuối cùng xin chúc mọi người sức khỏe, chúc cả tuần làm việc đầy niềm vui và thành công.
Đây là những bức ảnh ba tôi tranh thủ chụp khi thăm rừng. Xin mọi người cùng xem.




XÍU

Saturday, November 28, 2009

22/11/2009

Thê là mình cũng nhớ viết nhật kí. Mong rằng mình sẽ duy trì mãi. Hôm nay là chủ nhật. Mình cũng chẳng có gì đặc biệt. Hôm nay mình vào nhà cô Tám để tập tô màu. Thấy bé Vi và bé Lê vẽ màu bột mà đẹp ơi là đẹp, nhận ra mình còn kém xa. bài của mình chỉ được ý tưởng còn tô màu thì xấu ơi là xấu. Lúc vẽ, mình mơ ước sẽ được thăm lăng Bác ở Hà Nội (vì giải nhất là thế) nhưng bây giờ thì ước mơ đó sụp đổ rồi (hu...hu). Ôi! thế thì mình chỉ được thăm lăng bác trong mơ thôi. Thôi1 không nghĩ nữa. càng nghĩ càng thất vọng. Buổi trưa mẹ chở mình vào nhà chị trúc rồi mẹ đi đám cưới. Hai chị em chơi tới 1 giờ mới ăn cơm. Mẹ quay lại đón mình về nhà. Hai mẹ con ngủ một giấc thật ngon. tơi 3 giờ mình dậy xem ti vi và hoàn thành bài vẽ. Ba và Hạt mít vừa đi về nội về. Cả nhà mình lại quây quần bên mâm cơm. Vừa ăn vừa xem phim.Ngày mai là ngày đầu tuần mình phải cố gắng hoàn thành tốt công việc.
Chúc mọi người luôn vui vẻ.
Mong rằng ngày mai may mắn với mình vì mình điều khiển chào cờ.
XÍU

Sunday, November 22, 2009

NHẬT KÍ CỦA XÍU

Ngày 21 tháng 11 năm 2006
Hôm nay là ngày đầu tiên mình tập viết nhật kí. Mình sẽ siêng viết nhật kí về cuộc sống thường ngày của mình hơn nữa. Vì mới lần đầu tập viết nên các bạn đừng cười nha mà hãy góp ý với mình nhé.
Ngày hôm nay là thứ bảy, có sinh hoạt lớp, lúc cô chưa vào, mình đọc danh sách những đứa đi trực cờ đỏ (vì tuần sau lớp mình trực). Trên này nhắc nhở mà ở dưới đó ồn như cái chợ 30 ấy. Bỗng mình thấy thằng Phụng và thằng Hưng giỡn với nhau. Tức giận, mình đến chỗ thằng Phụng đánh 2 cây (tàm tạm không mạnh lắm vả lại lúc đó mình đang rát cổ nên tức lắm). Thằng Phụng bảo:
- Thằng Hưng hắn chọc tui nên tui phải đánh lại chứ.
Mình quay phắt lại thằng Hưng, đánh nó một cái thật mạnh (vì nó mặc áo ấm). xong thì mình nghe thấy tiếng thút thít, xoay người lại thì thấy thằng Phụng khóc. Mình bảo:
- Tui không bênh ai hết. Ở trên nhắc nhở mà ở dưới thì đánh lộn, nên tui đánh cả hai, có oan ức gì đâu mà ông khóc.
Thế là thằng Phụng cầm cuốn sách Địa dày ơi là dày đánh vào mặt mình. Mình tức chết luôn. Ước chừng lượm lại được cuốn sách để đánh hắn 10 phát luôn nhưng lại thôi vì sợ xảy ra đánh nhau (con gái mà đánh nhau thì bị la). Lúc đó tay mình cầm cây thước chứ là quýt thì mình bóp ra nước luôn (nhưng là quýt thái vì quýt thường bóp hổng nổi). Mình cũng suýt khóc nhưng là LT mà khóc là mấy đứa tiểu quỷ trong lớp sẽ nhân cơ hội mà chọc mình. Chuyện tạm êm. Lát nữa cô chủ nhiệm vào, mấy đứa nói với cô chuyện đó. Cô hỏi đầu đuôi câu chuyện. Khi nghe xong cô bảo:
- Ai bảo hoang quá chi, bạn đánh là phải!
Tự nhiên bây giờ không ai làm chi thằng Phung, hắn lại khóc. Đúng là quả mít ướt không thọc cũng ra nước.
Buổi chiều mình tập múa hát tập thể muốn rục chân luôn. Mình chọc bé Duyên quá nên nó giận mình luôn. Nhưng thôi, không quan tâm tới chuyện đó nữa. Mình cũng phải đem USB vào ngoại để làm quà sinh nhật cho bạn nữa.
Mong rằng ngày mai sẽ tốt đẹp vì mình lên nhà cô Tám để tô màu cho bài vẽ.
XÍU