Sunday, December 28, 2008

Lại Thằng Nhóc Emil!

Tác giả : Astrid Lindgren
Dịch giả: Vũ Hương Giang.
Sách dày 360 trang, NXB: Hội Nhà Văn


Truyện kể về đời sống hằng ngày của thằng nhóc tên Emil. Sự nghịch ngợm của cậu làm bà mẹ phải mất mấy cuốn vở làm nhật ký để ghi lại những gì nó làm, ông bố thì than trời còn làng xóm thì chung tiền lại đưa cho gia đình Emil để gửi nó đi Mỹ. Emil là một đứa trẻ đầy hiếu động luôn đưa mọi người vào những tình huống dở khóc dở cười. Khi hỏi tất cả mọi người ở đấy ai là người nghịch ngợm nhất làng, thậm chí là nhất vùng thì họ chỉ ngay đó là thằng nhóc Emil.


Tuy vậy, Emil rất giàu tình nhân ái đối với người thân và mọi người xung quanh. Nó đã từng giúp cô giúp việc bẻ gãy chiếc răng sâu nhưng tiếc rằng, chuyện chẳng thành. Nó còn biết giúp các cụ ở trại dưỡng lão ăn một bữa no nê và dạy cho mụ cai quản trại một bài học biết thương yêu người khác. Cuối cùng, nó đã làm một việc mà chưa chắc một người trưởng thành dám làm là đưa chú giúp việc từ nhà đến tận nhà ông bác sĩ ở vùng khác ngay giữa mùa đông tuyết rơi, rơi đến ngập đường ngập sá và không ai đi lại được. Kết quả là nó đã cứu sống được một người.


Truyện khuyên chúng ta không nên đánh giá một con người khi chỉ mới nhìn qua những việc làm của người đó trong cuộc sống hằng ngày mà hãy mở rộng trái tim để hiểu được tấm lòng nhân hậu và trái tim của người đó. Emil là con người cần được hiểu như vậy. Những việc làm thường ngày của nó thể hiện sự hiếu động của một đứa trẻ muốn tìm hiểu khám phá thế giới xung quanh, nhưng đằng sau những hiếu động đến nghịch ngợm ấy là một tâm hồn đôn hậu. Truyện còn khuyên chúng ta không nên nhìn một con người theo một hướng mà đã vội đánh giá người đó. Để hiểu và đánh giá đúng một con người, hãy nhìn người đó theo nhiều hướng và cố gắng tìm hiểu một cách toàn diện hơn. Truyện còn tạo nên tiếng cười vui vẻ cho người đọc qua những việc làm của nhóc Emil. Emil đã trở thành một phần vui nhộn và đáng nhớ trong ký ức của nhiều người.


Mong mọi người sẽ cảm thấy vui và nhận ra nhiều điều bổ ích cho bản thân mình khi đọc cuốn sách này.


Xíu

Tuesday, December 2, 2008

Gieo gì, gặt nấy.

Thuở nọ, có một người tu sĩ sống ở ngoại thành.

Ngày ngày, vị tu sĩ ôm bát đi khất thực. Gặp ai, vị thầy này cũng nói “ông/bà/anh/chị sẽ gặt hái những gì mình gieo.”


Có một ông già không thích và cảm thấy rất bực bội với vị tu sĩ này.


Lòng bực bội và giận dữ ngày càng tăng. Một hôm, không chịu được nữa, ông già có ý định giết vị tu sĩ này đi.



Ông bỏ thuốc độc vào bánh ngọt,




… rồi đem đến cho vị tu sĩ ấy cùng với các thức ăn khác khi vị này đi khất thực.




Sau khi đi khất thực, về đến tịnh thất của mình, vị tu sĩ ăn trưa. Khi đã ăn vừa đủ no, phần bánh ngọt, vị ấy để sang một bên mà không dùng đến.



Một lát sau, có một cậu con trai trẻ, con của ông già giận dữ kia, đến tịnh thất của vị tu sĩ mà nói rằng “con đói bụng quá, không có gì ăn cả. Nếu Thầy có gì ăn được, cho con xin.”


Không hề biết trong bánh có thuốc độc, với lòng thương người, vị tu sĩ không ngần ngại đem phần bánh ngọt cho cậu thanh niên.


Người thanh niên trẻ ăn bánh, thế là trúng độc và chết.


Người trong làng bảo ông già rằng, con ông chết tại tịnh thất của vị tu sĩ nọ.

Ông tức tốc đến tịnh thất để hỏi vị tu sĩ ấy về nguyên nhân cái chết của con ông.



Vị tu sĩ buồn rầu đáp “tội cậu ấy quá. Cậu ta đang đói bụng. Thế là tôi cho cậu ta chỗ bánh ngọt ông cúng cho tôi. Thế mà cậu ấy chết.”



Ông già chẳng biết nói gì hơn, chỉ tự nguyền rủa mình và hiểu được sự thật những gì vị tu sĩ kia vẫn thường nói “ông sẽ gặt hái những gì ông gieo trồng.”

Thường thì chúng ta không nhận thấy kết quả của hành động mình làm. Nhiều lúc mình hành động xấu của mình làm hại người khác và chính bản thân mình mà không hay biết cho đến khi chính bản thân mình nhận lại kết quả không mong đợi. Do đó, hãy suy nghĩ thật kỹ trước khi hành động để đem lại niềm vui mà không phải là nỗi khổ cho chính mình và những người xung quanh.


Sunday, November 23, 2008

ABC song

A it’s for arm. I am strong.

B it’ my bellybutton. Where is yours?

C for cheeks and also chin.

D some have dimples and call me.

E here they are my two eyes.

F my fingers can touch the sky.

G let’s reach down to the ground.

H haaaa haaaa haaaa that’s sound.

I I’m me. I’m me.

J this joke is so funny.

K I can kick the ball with this.

L my lips both with kiss.

M I open my mouth so wide.

N I smell with my nose all the time.

O oh-oh- I say sometimes.

P I have pockets in my pants.

Q the questions I can’t ask.

R for rolling up my slips.

S shhh let’s be quiet.

T my mouth is full of teeth.

U an ugly face like this.

V my voice is strong and high

W what where when and why.

X an exciting song to sing.

Y you and I can sing this again.

Z it’s always at the end.

Con rùa nhiều chuyện...

Ngày xưa, trong một cái hồ, có một con rùa và một đôi thiên nga chung sống với nhau. Dần dần, chúng trở thành rất thân thiết. Chúng chia sẻ, tâm sự với nhau những vui buồn trong cuộc sống. Lúc nào gặp thiên nga, rùa cũng có đủ thứ chuyện để kể. Dường như không nói là rùa không chịu nổi...


Một năm nọ, trời hạn hán, nắng suốt mà không có giọt mưa nào, nước trong hồ bắt đầu cạn dần. Đôi thiên nga bắt đầu lo lắng. Nếu tình trạng này kéo dài, một thời gian nữa mà không có mưa, chắc nước trong hồ sẽ cạn khô mất đi thôi, chúng ta sẽ sống ra sao đây? Khi ấy liệu chúng ta ở đâu?

Thế rồi rùa nảy ra sáng ý. Rùa bảo đôi thiên nga bay đi tìm hồ khác có nhiều nước. Một khi tìm được hồ rồi, cả ba cùng di chuyển đến hồ nước mới để sống.


Đôi thiên nga đồng ý và bay đi. Sau mấy tiếng đồng hồ, đôi thiên nga bay qua biết bao đồi núi trập trùng, bao cánh đồng khô cháy, cuối cùng, chúng tìm đến được một cái hồ đầy nước. Chúng mững rỡ vô cùng. Đôi thiên nga liền bay về hồ cũ để báo tin vui với rùa. Thế nhưng, vấn đề làm cho cả ba lo lắng là làm thế nào để rùa có thể di chuyến đến đó vì hồ nước mới tìm được này rất xa hồ cũ. Đôi thiên nga không muốn bỏ bạn mình ở lại một mình như vậy.


Rùa suy nghĩ một thoáng rồi đưa ra ý kiến mới. Rùa yêu cầu thiên nga tìm một thanh gỗ cứng chắc, đôi thiên nga dùng mỏ kẹp hai đầu thanh gỗ vào miệng, để rùa ngậm vào thanh gỗ ấy, thế rồi cả ba cùng bay đi đến hồ nước mới kia.

Đôi thiên nga thấy ý kiến này hay, nhưng chúng lại lo lắng, lỡ khi nửa đường, rùa mở miệng thì không được rồi. Thường ngày, cái miệng rùa cứ quen lép xép rồi. Trải qua một chặng đường dài như thế, liệu rùa có im lặng nổi không. Nhưng thiên nga nghĩ, có lẽ vì sự an toàn tính mạng của mình, rùa có thể làm thinh được, chắc cũng không sao đâu.

Nghĩ vậy, đôi thiên nga nghiêm túc hỏi “nhưng mà bạn phải cẩn thận không được mở miệng mới được. Suốt chặng đường dài như vậy, liệu bạn có giữ yên lặng được không?”

Rùa trả lời chắc chắn “hai bạn yên tâm đi, tôi sẽ giữ yên lặng được mà.”

Thế là chúng thực hiện kế hoạch rời hồ cũ và chuyển đến hồ mới. Đôi thiên nga dùng mỏ kẹp chặt vào hai đầu thanh gỗ, rùa ngậm vào chặng giữa, chúng bắt đầu rời hồ cũ, bay lên.

Đôi thiên nga bay lượn trong gió, đưa rùa đi vào một cuộc phiêu lưu kỳ thú. Rùa đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Lâu nay quanh quẩn trong chiếc hồ kia, rùa có biết thiên nhiên quanh mình đẹp như vậy đâu. Làm gì rùa có cơ hội nhìn núi non trùng điệp, nhà cửa san sát trên mặt đất thế này. Mấy lần định reo lên với những gì rùa được thấy lần đầu tiên trong đời, thế nhưng nhớ lời hứa với thiên nga, rùa cố gắng làm thinh.

Thế rồi ở xa xa, chiếc hồ mới dần hiện ra. Nước xanh vắt và hồ rộng mênh mông, từ xa đã nhìn thấy rồi. Rùa phấn khởi vô cùng. Nghĩ đến được ngâm mình trong làn nước mát ở đó, rùa quên mất mình phải giữ im lặng cho đến khi cả ba cùng tới hồ an toàn, rùa mở miệng reo lên. Chưa kịp reo lên tiếng nào, rùa rơi từ trên cao xuống vách đá phía dưới và vỡ ra thành nhiều mảnh.


Đôi thiên nga vô cùng buồn khi thấy bạn mình chết thảm. Rùa đã không còn có cơ hội được sống trong hồ nước mới chúng vừa tìm được theo sáng kiến của rùa.

Nói không đúng lúc sẽ đem lại tai họa, có khi đánh đổi bằng cả mạng sống của chính mình. Do vậy, chúng ta tập nói những gì cần nói và chỉ nói những điều này trong lúc thích hợp mà thôi.

Wednesday, November 19, 2008

Mừng ngày nhà giáo 20 tháng 11


Hôm nay là ngày 20 tháng 11, ngày ‘nhà giáo Việt Nam’, là ngày nhắc chúng ta nhớ đến người làm công tác giảng dạy và giá trị của học tập và rèn luyện bản thân mình trong cuộc sống các em ạ. Mong các em luôn là những em bé có đạo đức, có kiến thức và luôn tự tin vào mình, sáng tạo trong học tập, đam mê trong khá phá tìm tòi, các em nhé.


Ông bà mình từng dạy, không chỉ học kiến thức và kỹ năng để thành người tài giỏi, mà còn rèn nết để làm người tốt nữa đó.

Monday, November 17, 2008

Ðược gì, hãy biết là đủ ...

Thuở xưa, có một Bồ-tát sanh làm con ngỗng trời có bộ lông bằng vàng rất đẹp. Ngỗng càng lớn càng đẹp. Vì là bồ tát hóa thân, ngỗng có thể nhớ về các kiếp sống trước của mình.
Ngỗng nhớ ra, kiếp trước ngỗng là một người ở Ba-la-nại.

Khi còn sống, người thanh niên này có vợ và ba cô con gái. Ngày ngày, người ấy chăm chỉ làm ăn để lo vợ con. Khi người thanh niên mất đi, vợ con lâm vào cảnh nghèo túng.

Ngỗng nghĩ "Trong các lông bằng vàng trên thân ta hiện nay, nếu ta cho họ lần lượt một cái, vợ và các con ta sẽ xoay xở được trong cuộc sống".


Ngỗng thấy vợ và con đời trước của mình khó khổ như vậy, liền nghĩ ra một cách giúp họ.



Nghĩ vậy, ngỗng bay đi...


bay về thành Ba-la-nại,
vào nhà của bốn mẹ con đang ở.


Người mẹ và các cô gái thấy ngỗng, liền hỏi: "Sao ngỗng lại đến đây? Chúng tôi nghèo khó, không có gì cho ngỗng cả."


Ngỗng trả lời: "Đời trước, ta là cha các con. Sau khi chết, ta sanh làm con ngỗng trời vàng. Ta đến để thăm các con."


"Bắt đầu từ nay, các con không còn phải sống khổ sở nữa. Ta sẽ cho các con mỗi lần một cái lông vàng của ta. Các con bán lông ấy và sẽ có cuộc sống đầy đủ."
Nói xong, cô gái út chạy lại chỗ ngỗng.

Một lông ngỗng bằng vàng rời thân ngỗng bay vào tay cô gái út.
Ngỗng bay đi và hứa sẽ trở lại.

Cô gái út đem lông ngỗng vàng đi bán.

Và từ đó, mấy mẹ con có cuộc sống sung túc.

Từ đó, ngỗng vàng tiếp tục đến và mỗi lần cho họ một cái lông vàng rồi bay đi.

Mấy mẹ con không còn nghèo khổ như trước nữa.

Một hôm, người mẹ nói với các con gái:- Này các con, tâm của loài súc sanh khó mà tin được. Một ngày nào đó, ngỗng vàng có thể không đến đây.

Vậy khi nào ngỗng đến, chúng ta hãy nhổ tất cả lông vàng và lấy các lông ấy để dành. Các cô gái không chịu, liền nói: "Làm như vậy ngỗng sẽ đau đớn lắm."

Thế nhưng, người phụ nữ tham lam ấy vẫn không thay đổi ý kiến.

Một hôm, thấy con ngỗng trời vàng đến, bà kêu con ngỗng đến gần bà, với hai tay bắt giữ ngỗng, bà nhanh tay nhổ tất cả lông. Ngỗng đau đớn
Khi bị vặt nhiều lông, ngỗng không thể bay được nữa.


Người phụ nữ tham lam sung sướng la lên “với mớ lông vàng này, ta trở thành giàu có nhất.” Bà định nói thêm điều gì nữa, nhưng chưa kịp mừng...

Người phụ nữ hoảng hốt khi thấy nắm lông vàng trong tay bà trở nên trắng bệch như lông chim lông cò bình thường, không có giá trị gì cả.

Các cô gái thấy ngỗng vàng đau đớn vậy rất đau lòng.

Cô gái út chăm sóc ngỗng chu đáo.

Ngày hôm sau, ngỗng khá hơn.

Ngỗng có thể bay lại được.

Từ đó, ngỗng bay về lại hồ nước trong yên lành và không bao giờ trở lại nữa.

Bài học đạo đức:
Người quá tham lam sẽ đem lại tai họa cho bản thân mình và cho người thân của mình nữa.