Thuở nọ, có một người tu sĩ sống ở ngoại thành.
Ngày ngày, vị tu sĩ ôm bát đi khất thực. Gặp ai, vị thầy này cũng nói “ông/bà/anh/chị sẽ gặt hái những gì mình gieo.”
Có một ông già không thích và cảm thấy rất bực bội với vị tu sĩ này.

Lòng bực bội và giận dữ ngày càng tăng. Một hôm, không chịu được nữa, ông già có ý định giết vị tu sĩ này đi.

Ông bỏ thuốc độc vào bánh ngọt,

… rồi đem đến cho vị tu sĩ ấy cùng với các thức ăn khác khi vị này đi khất thực.

Sau khi đi khất thực, về đến tịnh thất của mình, vị tu sĩ ăn trưa. Khi đã ăn vừa đủ no, phần bánh ngọt, vị ấy để sang một bên mà không dùng đến.
Một lát sau, có một cậu con trai trẻ, con của ông già giận dữ kia, đến tịnh thất của vị tu sĩ mà nói rằng “con đói bụng quá, không có gì ăn cả. Nếu Thầy có gì ăn được, cho con xin.”
Không hề biết trong bánh có thuốc độc, với lòng thương người, vị tu sĩ không ngần ngại đem phần bánh ngọt cho cậu thanh niên.
Ông tức tốc đến tịnh thất để hỏi vị tu sĩ ấy về nguyên nhân cái chết của con ông.

Vị tu sĩ buồn rầu đáp “tội cậu ấy quá. Cậu ta đang đói bụng. Thế là tôi cho cậu ta chỗ bánh ngọt ông cúng cho tôi. Thế mà cậu ấy chết.”

Ông già chẳng biết nói gì hơn, chỉ tự nguyền rủa mình và hiểu được sự thật những gì vị tu sĩ kia vẫn thường nói “ông sẽ gặt hái những gì ông gieo trồng.”
Thường thì chúng ta không nhận thấy kết quả của hành động mình làm. Nhiều lúc mình hành động xấu của mình làm hại người khác và chính bản thân mình mà không hay biết cho đến khi chính bản thân mình nhận lại kết quả không mong đợi. Do đó, hãy suy nghĩ thật kỹ trước khi hành động để đem lại niềm vui mà không phải là nỗi khổ cho chính mình và những người xung quanh.






No comments:
Post a Comment