Chào tất cả mọi người. Ngày hôm nay của các bạn như thế nào? Có nhiều niềm vui chứ. Lại một ngày nữa trong chuỗi ngày ngắn ngủi đời người qua đi. Tôi hạnh phúc khi bản thân mình ngày càng lớn. Tôi vui bởi sự hiện hữu của mình ngày càng không thể thiếu với một vài người. Tôi vui bởi tôi có thể dần dần thực hiện được những giấc mơ mà mình hằng mong ước. Vẫn còn nhiều ước mơ phía trước. Tôi mơ được trở thành người tài giỏi, được nhiều người ngưỡng mộ, được đi đây đi đó khắp nơi trên Trái Đất. Tôi như một cây đang vươn mình căng tràn nhựa sống, đâm chồi nảy lộc để rồi mong chờ thời gian đi qua, nhiều mơ ước của tôi sẽ thành hiện thực.
Nhưng cho tới hôm nay, khi tình cờ ngắm mái tóc mẹ, nhìn làn da rám nắng của ba tôi mới thật sự hiểu mình ích kỉ quá, nhỏ nhen quá. Tôi nhận ra khi thực hiện được những khát vọng đó thì mình được một nhưng có thể mất tới mười. Tôi đã mười sáu tuổi. Càng ngày tôi càng lớn nhưng tuổi già đến với ba mẹ lại càng gần. Gần, gần lắm.....Chưa biết đâu xa nhưng bây giờ nó đã len lỏi cập bên rồi.
Ba mẹ đã dần có tóc bạc, dẫu không nhiều nhưng với tôi điều đó chẳng ổn tí nào. Xương mẹ không còn chắc dẻo dai nữa. Mỗi lần mẹ đứng lên cúi xuống là nghe kêu răng rắc. Ai nghe chắc tưởng mẹ già lắm nhưng đâu mẹ mới chỉ ngoài bốn mươi thôi mà. ..Đã vậy mẹ hay bệnh vặt: lúc đau chân khi lở miệng, có lúc lại còn bị cảm nữa. Những lúc như thế bảo mua thuốc thì mẹ lại không chịu. Nhưng mỗi khi con đau thì nặng nhẹ thế nào mẹ cũng ép uống thuốc cho được. “Mẹ ơi, sao mẹ lạ thế, kì thiệt!”. Nhiều lúc đi dạy về thấy mẹ mệt lại bù đầu vào đống hồ sơ tổ, cộng điểm, thống kê,...mới nhìn mà tôi đã thấy như một mớ bòng bong , mà thương mẹ. Mẹ lo cho chúng tôi đủ thứ từ ăn mặc cho tới chuyện học hành. Mẹ chăm chút cho chị em tôi mà quên mất vẻ đẹp của bản thân mình, hễ nhắc thì mẹ lại bảo chuyện nhỏ.
Mẹ đã vậy ba cũng chẳng kém. Không chăm kĩ càng như mẹ, ba dạy cho chúng tôi theo một cách đặc thù rất riêng. Ba bày cho tôi cách nhẫn nhịn, sự kiên định trong suy nghĩ, một ý chí bền vững, lòng nhẫn nại, cách đối nhân xử thế. Ba cho tôi biết cách tự đứng dậy khi ngã, lòng tự hào kiêu hãnh ở một mức độ cần thiết để làm bệ phóng trong cuộc sống. Mỗi khi có sách hay hay những bài viết nào có giá trị là ba mua ngay về cho chúng tôi. Để rồi những cuốn sách tôi có bây giờ là bao nhiêu mồ hôi, công sức của ba. Qua năm tháng da ba ngày càng sạm, lưng ba vốn đã khòm nay lại khòm hơn. Mắt không còn tinh tường như xưa nữa...nghĩ thương ba.
Tôi đã hiểu rằng niềm vui khi có ba mẹ là hạnh phúc nhất đời. Bởi lẽ dẫu có đi bốn phương trời thì ta vẫn sẽ quay về nơi xuất phát, bởi lẽ Trái Đất hình tròn mà, cứ như vòng tuần hoàn thôi. Khi đó, ai trong chúng ta cũng hiểu gia đình vẫn là nơi bình an nhất. Nếu được chọn ba mẹ, tôi vẫn chọn lại ba mẹ tôi mặc dù ba mẹ tôi không có những danh vọng tiền tài như bao người khác. Nếu tôi có điều ước thì tôi sẽ ước ba mẹ mãi bên tôi. Nếu tôi có điều mong thì tôi mong gia đình mình sẽ mãi bên nhau như bây giờ...
Ối, sao tối nay tôi lại viết nhiều thế nhỉ? Tôi cũng không biết nữa. Cứ như mạch nước ngầm vừa được khơi, bao nhiêu cảm xúc của tôi chảy dài. Cảm ơn mọi người đã chịu khó nghe lời tâm sự của tôi. Tôi hy vọng với những điều mình nghiệm ra như thế này sẽ giúp tôi sống tốt và có hiếu với ba mẹ nhiều hơn nữa. Xin một chút chia sẻ với những ai đồng cảm. Chúc mọi người ngủ ngon. Hẹn gặp lại.
- Nu -