Saturday, February 28, 2009

BỰC

các bạn thể hiện khả năng giao tiếp của mình có tốt không? Với mình thì chẳng khả quan chút nào - nếu không phải nói là mình ngại giao tiếp. Khi đối mặt với một ai đó mình không thể nào đủ tự tin để diễn đạt điều mình nói, điều khiển được hành động của chính bản thân mình.


Những hành động thiếu tự chủ của mình làm cho mọi người hiểu nhầm. Mọi người nghĩ mình kẻ kiêu ngạo chỉ biết nhìn lên. Mình sợ, mình co người vào thân ốc. Chẳng biết tự khi nào một bức tường kiên cố xây nên trong con người mình. Nó phân mình làm hai nẻo: một quậy phá, ngịch ngợm, thích đùa; một co ngắn, ít nói, ít trò chuyện hay hòa đồng với mọi người. Nhiều lúc mình thử cố gắng đập nát bức tường đáng ghét ấy đi nhưng kết quả chẳng những không như mong muốn mà còn tệ hơn.

Tự bao giờ khuôn mặt mình trở nên cau có, dễ nóng tính. Những khi giảng bài cho em gái, dẫu bản thân nghĩ mình sẽ dịu dàng từ từ bày nó nhưng khi vào học nó không tiếp thu là mình lại nổi cáu và nhăn. Tự nhiên như thế. Nhiều người bảo sao mình cứ hay nhăn hoài mà chẳng chịu cười nhưng thực tâm thì mình đâu có biết là tại sao. Nếu mọi người có cách nào thì bày mình với. Thật sự để mọi người hiểu, thông cảm cho mình khó quá. Như thế nào cho phải nhỉ!

Saturday, February 21, 2009

MỘT PHÚT BỐC ĐỒNG!!!

Khoảnh khắc đáng nhớ của 'người hùng' được ghi hình tại nhà Nội tôi. 100 % 'người thật việc thật' đấy!

Xin click vào hình để nhìn rõ hơn!



Saturday, February 14, 2009

Chúc vui vẻ!

Photobucket


Photobucket

Photobucket


Chúc mọi người cuối tuần vui vẻ!

Thursday, February 12, 2009

TÂM SỰ

Chào tất cả mọi người. Ngày hôm nay của các bạn như thế nào? Có nhiều niềm vui chứ. Lại một ngày nữa trong chuỗi ngày ngắn ngủi đời người qua đi. Tôi hạnh phúc khi bản thân mình ngày càng lớn. Tôi vui bởi sự hiện hữu của mình ngày càng không thể thiếu với một vài người. Tôi vui bởi tôi có thể dần dần thực hiện được những giấc mơ mà mình hằng mong ước. Vẫn còn nhiều ước mơ phía trước. Tôi mơ được trở thành người tài giỏi, được nhiều người ngưỡng mộ, được đi đây đi đó khắp nơi trên Trái Đất. Tôi như một cây đang vươn mình căng tràn nhựa sống, đâm chồi nảy lộc để rồi mong chờ thời gian đi qua, nhiều mơ ước của tôi sẽ thành hiện thực.

Nhưng cho tới hôm nay, khi tình cờ ngắm mái tóc mẹ, nhìn làn da rám nắng của ba tôi mới thật sự hiểu mình ích kỉ quá, nhỏ nhen quá. Tôi nhận ra khi thực hiện được những khát vọng đó thì mình được một nhưng có thể mất tới mười. Tôi đã mười sáu tuổi. Càng ngày tôi càng lớn nhưng tuổi già đến với ba mẹ lại càng gần. Gần, gần lắm.....Chưa biết đâu xa nhưng bây giờ nó đã len lỏi cập bên rồi.

Ba mẹ đã dần có tóc bạc, dẫu không nhiều nhưng với tôi điều đó chẳng ổn tí nào. Xương mẹ không còn chắc dẻo dai nữa. Mỗi lần mẹ đứng lên cúi xuống là nghe kêu răng rắc. Ai nghe chắc tưởng mẹ già lắm nhưng đâu mẹ mới chỉ ngoài bốn mươi thôi mà. ..Đã vậy mẹ hay bệnh vặt: lúc đau chân khi lở miệng, có lúc lại còn bị cảm nữa. Những lúc như thế bảo mua thuốc thì mẹ lại không chịu. Nhưng mỗi khi con đau thì nặng nhẹ thế nào mẹ cũng ép uống thuốc cho được. “Mẹ ơi, sao mẹ lạ thế, kì thiệt!”. Nhiều lúc đi dạy về thấy mẹ mệt lại bù đầu vào đống hồ sơ tổ, cộng điểm, thống kê,...mới nhìn mà tôi đã thấy như một mớ bòng bong , mà thương mẹ. Mẹ lo cho chúng tôi đủ thứ từ ăn mặc cho tới chuyện học hành. Mẹ chăm chút cho chị em tôi mà quên mất vẻ đẹp của bản thân mình, hễ nhắc thì mẹ lại bảo chuyện nhỏ.

Mẹ đã vậy ba cũng chẳng kém. Không chăm kĩ càng như mẹ, ba dạy cho chúng tôi theo một cách đặc thù rất riêng. Ba bày cho tôi cách nhẫn nhịn, sự kiên định trong suy nghĩ, một ý chí bền vững, lòng nhẫn nại, cách đối nhân xử thế. Ba cho tôi biết cách tự đứng dậy khi ngã, lòng tự hào kiêu hãnh ở một mức độ cần thiết để làm bệ phóng trong cuộc sống. Mỗi khi có sách hay hay những bài viết nào có giá trị là ba mua ngay về cho chúng tôi. Để rồi những cuốn sách tôi có bây giờ là bao nhiêu mồ hôi, công sức của ba. Qua năm tháng da ba ngày càng sạm, lưng ba vốn đã khòm nay lại khòm hơn. Mắt không còn tinh tường như xưa nữa...nghĩ thương ba.

Tôi đã hiểu rằng niềm vui khi có ba mẹ là hạnh phúc nhất đời. Bởi lẽ dẫu có đi bốn phương trời thì ta vẫn sẽ quay về nơi xuất phát, bởi lẽ Trái Đất hình tròn mà, cứ như vòng tuần hoàn thôi. Khi đó, ai trong chúng ta cũng hiểu gia đình vẫn là nơi bình an nhất. Nếu được chọn ba mẹ, tôi vẫn chọn lại ba mẹ tôi mặc dù ba mẹ tôi không có những danh vọng tiền tài như bao người khác. Nếu tôi có điều ước thì tôi sẽ ước ba mẹ mãi bên tôi. Nếu tôi có điều mong thì tôi mong gia đình mình sẽ mãi bên nhau như bây giờ...

Ối, sao tối nay tôi lại viết nhiều thế nhỉ? Tôi cũng không biết nữa. Cứ như mạch nước ngầm vừa được khơi, bao nhiêu cảm xúc của tôi chảy dài. Cảm ơn mọi người đã chịu khó nghe lời tâm sự của tôi. Tôi hy vọng với những điều mình nghiệm ra như thế này sẽ giúp tôi sống tốt và có hiếu với ba mẹ nhiều hơn nữa. Xin một chút chia sẻ với những ai đồng cảm. Chúc mọi người ngủ ngon. Hẹn gặp lại.

- Nu -

Saturday, February 7, 2009

Niềm vui nhỏ


Buổi sáng của mọi người bắt đầu như thế nào nhỉ? Chắc là thú vị lắm đúng không?Điều thú vị ở đây không cần phải cầu kì, màu mè hay to lớn. Với tôi nó là tất cả những gì đơn giản nhất, nhỏ bé và tinh tế nhất. Mỗi ngày, nếu để ý, ta đều có được vinh hạnh hưởng thú vui đó. Và hôm nay tôi ghi lại cảm xúc của mình khi bắt đầu một ngày mới. Các bạn thử hình dung xem!

Thức dậy lúc sáu giờ sáng, nhanh chóng tôi vọt khỏi giường mở toang cửa biến ra ngoài hiên. Cả một bức tranh sống động hiện ra trước mắt. Trời mưa bay lất phất. Những giọt mưa rơi nhẹ vuốt ve cánh mai vàng, lăn tròn trên phiến lá non, bắn nhẹ vào người mang theo vị tê buốt của cái lạnh ngày xuân. Thú đến lạ..! Nhắm mắt mà nhẹ nhàng đón nụ hôn phớt má của làn gió, hít hà hơi sương buổi sớm, lắng tai nghe vũ điệu của mưa, ngắm bước nhảy vui tươi căng tràn nhựa sống của cây cỏ, và dường như cả một thế giới thần tiên đương mở ra trước mắt tôi. Đã bao giờ bạn thử tìm niềm vui mỗi sáng chưa? Nếu chưa, hãy thử đi và rồi bạn sẽ thấy những gì tôi nói là chẳng ngoa tí nào đâu...

Khuya quá rồi. Chúc mọi người ngủ ngon. Hãy tin rằng ngày mai chứa đựng nhiều điều kì diệu mà tạo hóa ban tặng đang chờ ta khám phá nhé...

Hẹn gặp lại vào cuối tuần.

Wednesday, February 4, 2009

Nội


Ai trong chúng ta đều có người để ngưỡng mộ. Tôi cũng thế... Tôi yêu nội, quý nội, và hơn bao giờ hết tôi muốn trở thành mẫu người như nội. Nội không học nhiều nhưng những gì nội làm không phải ai cũng làm được. Ông nội mất sớm. Từ rất lâu rồi, một mình nội cáng đáng tất cả mọi việc. Nội lo lắng chăm sóc cho các cô, các bác của tôi, rồi đến lượt ba tôi. Mình nội quán xuyến tất cả mọi việc trên dưới trong ngoài. Để rồi ngày nay các cô bác đều thành đạt có công ăn việc làm ổn định. Nhà được khang trang như ngày nay một phần đóng góp không nhỏ là của nội.

Khi việc các bác ổn định nội lại lo cho cháu. Các anh chị lại được lớn lên trong vòng tay chăm sóc yêu thương của nội. Ngay cả tôi cũng thế. Nội chăm từng miếng ăn, cái mặc. Nội còn chơi với tôi nữa. Ngày ấy, khi chơi với nội, tôi thường ăn gian để thắng nội mãi nhưng nội chỉ cười xòa ôm tôi nói nựng. Tôi khi ấy còn quá nhỏ để có thể hiểu được việc mình làm cũng như tấm lòng của nội. Tôi chỉ mải mê vui với chiến thắng chả mấy vinh dự của mình. (Ăn gian mà thắng thì xấu hổ quá!). Nhiều khi nghĩ lại tôi thấy mình thật ngốc. Rồi ngày tôi bị tưới nước sôi vào người nữa. Cả nhà cứ quýnh cả lên. Mẹ kể nội lo hết sức, cứ đi đi lại lại mà chẳng yên lòng. Nghĩ mà thương nội thiệt. Từ nhỏ tới lớn tôi đã trải qua không ít lần bệnh nhưng tôi không lo cũng chẳng sợ bởi bên tôi không chỉ có ba mẹ mà còn có nội. Nội chăm sóc bảo bọc ân cần. Chẳng biết khi nào tôi mới có thể đáp lại tấm lòng của bà. Cứ mỗi ngày tôi lớn lên là bà lại già đi. Tuổi tác đã lấy đi mất sức trẻ trong bà. Con cũng đông, nhưng rồi ai cũng ở riêng. Giờ bà chỉ sống một mình với một người cô thứ tư. Cô bốn tôi cũng đã luống tuổi rồi.

Hai người phụ nữ ở trong một căn nhà lớn, vốn rộng càng trở nên rộng hơn. Tôi biết nội buồn và cô đơn lắm. Tôi cũng chỉ mong có cơ hội rảnh là về thăm nội ngay lập tức. Nhiều người bạn của tôi cứ bảo, chắc ngoài quê nội ra, tôi chẳng biết chỗ nào khác. Mà có lẽ thế thật.

Tôi muốn ở bên nội mãi thôi. Tôi hiểu rằng thời gian để tôi được chăm người chả là bao nữa đâu. Năm nay, nội tôi đã gần 90 rồi. Bởi thế mà tôi luôn cố làm tất cả những gì có thể để nội vui. Tôi muốn khắc mãi nụ cười nội, ghi mãi giọng nói nội, in sâu mãi hình ảnh tảo tần, thương con thương cháu của người. Nội ơi, con yêu nội lắm...

Tuesday, February 3, 2009

LẠC ĐƯỜNG




Đường đời dài lắm, rộng lắm mênh mông lắm. Bước qua cửa này lại mở ra một cửa khác. Kết thúc con đường này lại mở ra một con đường mới. Có những con đường thẳng tắp nhưng cũng không ít con đường chông gai chồng chềnh hai ba ngả rẽ. Và rồi bạn có nhận ra rằng để đến được đích cuộc đời bạn phải tự lực chọn lấy một ngả rẽ hay không. Và khi đã chọn bạn không thể nào quay lại bởi thời gian nơi trần thế này đâu có đủ để ta thử nghiệm hết tất cả những con đường.

Đứng trước mỗi ngả rẽ ta lại gặp phải những chướng ngại, những cái bẫy mờ mờ giăng lưới hay cả những cám dỗ khó lường. Có lẽ bởi thế mà không ít kẻ lạc đường. Lạc tự lúc nào, chính mình cũng không biết. Lạc vào những tham vọng của chính bản thân mình, lạc vào nỗi sợ hay lạc cả vào trong cái sĩ diện hảo. Ta hành động như một kẻ ngu muội nào có biết đâu là điểm dừng. Để rồi đến cuối con đường, cuối cuộc đời ta mới nhận ra tất cả những gì ta làm chỉ là vô nghĩa. Vậy sao ta không cân nhắc trước mỗi ngả rẽ, sao không cẩn trọng trước những cạm bẫy, sao không tự vấn bản thân?! Bởi chỉ có thế ta mới không bỏ phí cuộc đời vốn dành cho ta quá nhiều điều tốt đẹp này. Nhìn lại, thử hỏi mấy ai có diễm phúc có được cuộc sống trọn vẹn như ta?

Đừng để những cái ngả rẽ quanh co kia làm lạc hướng. Tương lai trong tay ta và phụ thuộc vào sự lựa chọn của chính bản thân mình. Hãy để cuộc đời vui khi có ta và ta vui khi được sống trong cuộc đời. Lạc đường chỉ là một thử thách trong vô vàn thử thách. Hãy thử cố nhận ra và quay đầu sớm nhất có thể để không uổng phí một đời người.....


Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy

Ta có thêm ngày nữa để yêu thương.