Sunday, November 23, 2008

ABC song

A it’s for arm. I am strong.

B it’ my bellybutton. Where is yours?

C for cheeks and also chin.

D some have dimples and call me.

E here they are my two eyes.

F my fingers can touch the sky.

G let’s reach down to the ground.

H haaaa haaaa haaaa that’s sound.

I I’m me. I’m me.

J this joke is so funny.

K I can kick the ball with this.

L my lips both with kiss.

M I open my mouth so wide.

N I smell with my nose all the time.

O oh-oh- I say sometimes.

P I have pockets in my pants.

Q the questions I can’t ask.

R for rolling up my slips.

S shhh let’s be quiet.

T my mouth is full of teeth.

U an ugly face like this.

V my voice is strong and high

W what where when and why.

X an exciting song to sing.

Y you and I can sing this again.

Z it’s always at the end.

Con rùa nhiều chuyện...

Ngày xưa, trong một cái hồ, có một con rùa và một đôi thiên nga chung sống với nhau. Dần dần, chúng trở thành rất thân thiết. Chúng chia sẻ, tâm sự với nhau những vui buồn trong cuộc sống. Lúc nào gặp thiên nga, rùa cũng có đủ thứ chuyện để kể. Dường như không nói là rùa không chịu nổi...


Một năm nọ, trời hạn hán, nắng suốt mà không có giọt mưa nào, nước trong hồ bắt đầu cạn dần. Đôi thiên nga bắt đầu lo lắng. Nếu tình trạng này kéo dài, một thời gian nữa mà không có mưa, chắc nước trong hồ sẽ cạn khô mất đi thôi, chúng ta sẽ sống ra sao đây? Khi ấy liệu chúng ta ở đâu?

Thế rồi rùa nảy ra sáng ý. Rùa bảo đôi thiên nga bay đi tìm hồ khác có nhiều nước. Một khi tìm được hồ rồi, cả ba cùng di chuyển đến hồ nước mới để sống.


Đôi thiên nga đồng ý và bay đi. Sau mấy tiếng đồng hồ, đôi thiên nga bay qua biết bao đồi núi trập trùng, bao cánh đồng khô cháy, cuối cùng, chúng tìm đến được một cái hồ đầy nước. Chúng mững rỡ vô cùng. Đôi thiên nga liền bay về hồ cũ để báo tin vui với rùa. Thế nhưng, vấn đề làm cho cả ba lo lắng là làm thế nào để rùa có thể di chuyến đến đó vì hồ nước mới tìm được này rất xa hồ cũ. Đôi thiên nga không muốn bỏ bạn mình ở lại một mình như vậy.


Rùa suy nghĩ một thoáng rồi đưa ra ý kiến mới. Rùa yêu cầu thiên nga tìm một thanh gỗ cứng chắc, đôi thiên nga dùng mỏ kẹp hai đầu thanh gỗ vào miệng, để rùa ngậm vào thanh gỗ ấy, thế rồi cả ba cùng bay đi đến hồ nước mới kia.

Đôi thiên nga thấy ý kiến này hay, nhưng chúng lại lo lắng, lỡ khi nửa đường, rùa mở miệng thì không được rồi. Thường ngày, cái miệng rùa cứ quen lép xép rồi. Trải qua một chặng đường dài như thế, liệu rùa có im lặng nổi không. Nhưng thiên nga nghĩ, có lẽ vì sự an toàn tính mạng của mình, rùa có thể làm thinh được, chắc cũng không sao đâu.

Nghĩ vậy, đôi thiên nga nghiêm túc hỏi “nhưng mà bạn phải cẩn thận không được mở miệng mới được. Suốt chặng đường dài như vậy, liệu bạn có giữ yên lặng được không?”

Rùa trả lời chắc chắn “hai bạn yên tâm đi, tôi sẽ giữ yên lặng được mà.”

Thế là chúng thực hiện kế hoạch rời hồ cũ và chuyển đến hồ mới. Đôi thiên nga dùng mỏ kẹp chặt vào hai đầu thanh gỗ, rùa ngậm vào chặng giữa, chúng bắt đầu rời hồ cũ, bay lên.

Đôi thiên nga bay lượn trong gió, đưa rùa đi vào một cuộc phiêu lưu kỳ thú. Rùa đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Lâu nay quanh quẩn trong chiếc hồ kia, rùa có biết thiên nhiên quanh mình đẹp như vậy đâu. Làm gì rùa có cơ hội nhìn núi non trùng điệp, nhà cửa san sát trên mặt đất thế này. Mấy lần định reo lên với những gì rùa được thấy lần đầu tiên trong đời, thế nhưng nhớ lời hứa với thiên nga, rùa cố gắng làm thinh.

Thế rồi ở xa xa, chiếc hồ mới dần hiện ra. Nước xanh vắt và hồ rộng mênh mông, từ xa đã nhìn thấy rồi. Rùa phấn khởi vô cùng. Nghĩ đến được ngâm mình trong làn nước mát ở đó, rùa quên mất mình phải giữ im lặng cho đến khi cả ba cùng tới hồ an toàn, rùa mở miệng reo lên. Chưa kịp reo lên tiếng nào, rùa rơi từ trên cao xuống vách đá phía dưới và vỡ ra thành nhiều mảnh.


Đôi thiên nga vô cùng buồn khi thấy bạn mình chết thảm. Rùa đã không còn có cơ hội được sống trong hồ nước mới chúng vừa tìm được theo sáng kiến của rùa.

Nói không đúng lúc sẽ đem lại tai họa, có khi đánh đổi bằng cả mạng sống của chính mình. Do vậy, chúng ta tập nói những gì cần nói và chỉ nói những điều này trong lúc thích hợp mà thôi.

Wednesday, November 19, 2008

Mừng ngày nhà giáo 20 tháng 11


Hôm nay là ngày 20 tháng 11, ngày ‘nhà giáo Việt Nam’, là ngày nhắc chúng ta nhớ đến người làm công tác giảng dạy và giá trị của học tập và rèn luyện bản thân mình trong cuộc sống các em ạ. Mong các em luôn là những em bé có đạo đức, có kiến thức và luôn tự tin vào mình, sáng tạo trong học tập, đam mê trong khá phá tìm tòi, các em nhé.


Ông bà mình từng dạy, không chỉ học kiến thức và kỹ năng để thành người tài giỏi, mà còn rèn nết để làm người tốt nữa đó.

Monday, November 17, 2008

Ðược gì, hãy biết là đủ ...

Thuở xưa, có một Bồ-tát sanh làm con ngỗng trời có bộ lông bằng vàng rất đẹp. Ngỗng càng lớn càng đẹp. Vì là bồ tát hóa thân, ngỗng có thể nhớ về các kiếp sống trước của mình.
Ngỗng nhớ ra, kiếp trước ngỗng là một người ở Ba-la-nại.

Khi còn sống, người thanh niên này có vợ và ba cô con gái. Ngày ngày, người ấy chăm chỉ làm ăn để lo vợ con. Khi người thanh niên mất đi, vợ con lâm vào cảnh nghèo túng.

Ngỗng nghĩ "Trong các lông bằng vàng trên thân ta hiện nay, nếu ta cho họ lần lượt một cái, vợ và các con ta sẽ xoay xở được trong cuộc sống".


Ngỗng thấy vợ và con đời trước của mình khó khổ như vậy, liền nghĩ ra một cách giúp họ.



Nghĩ vậy, ngỗng bay đi...


bay về thành Ba-la-nại,
vào nhà của bốn mẹ con đang ở.


Người mẹ và các cô gái thấy ngỗng, liền hỏi: "Sao ngỗng lại đến đây? Chúng tôi nghèo khó, không có gì cho ngỗng cả."


Ngỗng trả lời: "Đời trước, ta là cha các con. Sau khi chết, ta sanh làm con ngỗng trời vàng. Ta đến để thăm các con."


"Bắt đầu từ nay, các con không còn phải sống khổ sở nữa. Ta sẽ cho các con mỗi lần một cái lông vàng của ta. Các con bán lông ấy và sẽ có cuộc sống đầy đủ."
Nói xong, cô gái út chạy lại chỗ ngỗng.

Một lông ngỗng bằng vàng rời thân ngỗng bay vào tay cô gái út.
Ngỗng bay đi và hứa sẽ trở lại.

Cô gái út đem lông ngỗng vàng đi bán.

Và từ đó, mấy mẹ con có cuộc sống sung túc.

Từ đó, ngỗng vàng tiếp tục đến và mỗi lần cho họ một cái lông vàng rồi bay đi.

Mấy mẹ con không còn nghèo khổ như trước nữa.

Một hôm, người mẹ nói với các con gái:- Này các con, tâm của loài súc sanh khó mà tin được. Một ngày nào đó, ngỗng vàng có thể không đến đây.

Vậy khi nào ngỗng đến, chúng ta hãy nhổ tất cả lông vàng và lấy các lông ấy để dành. Các cô gái không chịu, liền nói: "Làm như vậy ngỗng sẽ đau đớn lắm."

Thế nhưng, người phụ nữ tham lam ấy vẫn không thay đổi ý kiến.

Một hôm, thấy con ngỗng trời vàng đến, bà kêu con ngỗng đến gần bà, với hai tay bắt giữ ngỗng, bà nhanh tay nhổ tất cả lông. Ngỗng đau đớn
Khi bị vặt nhiều lông, ngỗng không thể bay được nữa.


Người phụ nữ tham lam sung sướng la lên “với mớ lông vàng này, ta trở thành giàu có nhất.” Bà định nói thêm điều gì nữa, nhưng chưa kịp mừng...

Người phụ nữ hoảng hốt khi thấy nắm lông vàng trong tay bà trở nên trắng bệch như lông chim lông cò bình thường, không có giá trị gì cả.

Các cô gái thấy ngỗng vàng đau đớn vậy rất đau lòng.

Cô gái út chăm sóc ngỗng chu đáo.

Ngày hôm sau, ngỗng khá hơn.

Ngỗng có thể bay lại được.

Từ đó, ngỗng bay về lại hồ nước trong yên lành và không bao giờ trở lại nữa.

Bài học đạo đức:
Người quá tham lam sẽ đem lại tai họa cho bản thân mình và cho người thân của mình nữa.

Friday, November 14, 2008

Chuyện ba con cá

(Chuyện ngụ ngôn Ấn Độ, tuoithoviet dịch)




Một thuở nọ, có ba con cá sống trong một cái hồ.

Một đêm, có mấy người chài lưới đi ngang qua hồ và nhìn thấy mấy con cá này. “Hồ này nhiều cá lắm đây,” họ phấn khởi nói với nhau. “Trước đây hồ này làm gì có cá. Sáng mai, mình đến đây găng lưới và bắt chúngmơí được.” Sau khi nói vậy, mấy người dân chài đi tiếp.



Khi con cá lớn nhất trong đàn nghe vậy, lòng cảm thấy lo lắng. Nó gọi mấy con cá khác lại và nói “mấy cậu có nghe mấy người chài lưới nói gì không? Chúng ta phải sắp xếp rời khỏi hồ này ngay lập tức. Sáng ngày mai, khi họ trở lại đây, chúng ta phải nộp mạng cho họ thôi.”


Nghe con cá thứ nhất nói vậy, con cả thứ hai đồng ý ngay. Nó nói “anh nói đúng đó, chúng ta phải rời hồ thôi.”


Con cá nhỏ nhất nhếch mép cười “các anh cứ lo ba chuyện không đâu, không có lý gì cả. Chúng ta sống ở đây tự hồi nào đến giờ, có người chài nào đến đây đâu. Làm gì có chuyện mấy người ấy quay trở lại? em sẽ không đi đâu cả. Em tin mình rất may mắn và sẽ an toàn ở hồ này thôi.”


Thế rồi cá lớn nhất thu xếp cùng gia đình rời khỏi hồ ngay đêm hôm đó.

Cá thứ hai, sáng sớm hôm sau, khi thấy dáng mấy người chài từ đằng xa, đã vội vã cùng gia đình rời hồ ngay lập tức. Con cá nhỏ nhất vẫn không chịu rời hồ.

Thế là mấy người chài đến hồ, buông lưới và bắt cá nhỏ nhất. Cá nhỏ tin vào sự may mắn nhưng vận may đã không đến. Cá nhỏ bị bắt và bị làm thịt.


Cá lớn nhất thấy nguy hiểm phía trước, vội tìm giải pháp tốt nhất và hành động, sẽ tránh được hiểm nguy. Cá thứ hai, tuy chậm hơn một tí, nhưng kịp nhận ra nguy hiểm nên cũng đã bảo toàn mạng sống. Chỉ có cá nhỏ nhất tin vào sự may mắn của mình mà phải bị chết. Ở đời cũng vậy, cứ tin viển vông mà không hành động thì không bao giờ có kết quả tốt đẹp. Những gì chúng ta đạt được là do sự hiểu biết, sự nỗ lực không ngừng nghỉ, lao động miệt mài có phương pháp chứ không phảingôì đó cầu vận may. Nhớ các em nhé!

Saturday, November 8, 2008

Đọc “Chuyện dài bất tận”

Tác giả: Michael Ende
Người dịch: Lê Chu Cầu
Nhà xuất bản: Hội Nhà Văn, năm 2006, dày 548 trang.


Truyện kể về một cậu bé Bastian béo ị, chậm chạp và cô đơn. Nó cứ nghĩ rằng mọi người đều ruồng bỏ nó. Bastian xa lánh mọi người. Nó học kém, chơi thể thao kém, trí nhớ kém... Chẳng ai quan tâm tới nó, kể cả gia đình. Thế rồi nó trốn học và lấy trộm một cuốn sách có tên là “Chuyện dài bất tận”. Lao vào đọc cuốn sách đó, Bastian bị những trang sách cuốn hút vào một thế giới thần thoại, thế giới tưởng tượng. Trong ấy có bà-chúa-mắt-vàng-ròng-của-ước-mơ.

Bastian gặp Atreju, một thằng bé Da xanh đeo biểu tượng thần thánh AURYN, và cảm thấy thương nó. Bastian hoàn toàn cảm phục cậu bé ấy: đã vượt qua bao nhiêu thử thách, cứu được một con rồng Phúc Long, dũng cảm đưa cho Mụ Nhiều Ygramul, một kẻ đáng sợ nhất trong những kẻ đáng sợ, cắn....


Trong suốt cuộc phiêu lưu, cậu bé Atreju và con Phúc Long luôn bên nó như là những người bạn tốt. Bastian thành người hùng ở vương quốc tưởng tượng khi chữa lành bệnh cho nữ-thiếu-hoàng trong khi 499 thầy lang giỏi nhất vương quốc tưởng tượng bó tay với chứng bệnh của nữ-thiếu-hoàng. Nữ-thiếu-hoàng thiếu một cái tên và nó chữa bệnh bằng cách cho một cái tên. Khi nữ-thiếu-hoàng sắp chết, nó đã kêu lên Nguyệt Nhi, tên mới mà nó đặt cho nữ-thiếu-hoàng, (vì nữ-thiếu-hoàng cần một cái tên mới để khỏi bệnh), thế là cứu được nữ -thiếu-hoàng. Và khi nó cứu được nữ-thiếu-hoàng thì nó cũng được đeo bùa AURYN (hào quang,giúp nữ thiếu hoàng có được sức mạnh huyền bí).


Ở vương quốc tưởng tượng, cuộc đời nó thay đổi theo từng ước mơ. Thế nhưng, mỗi khi nó ước điều gì thì lúc đó nó bị mất một phần kí ức thế giới thực của nó (thế giới con người). Đến khi nó quên hết tất cả chỉ trừ tên của nó thì nó mới đi tìm lại kí ức của mình.... Đến khi sống trong ngôi-nhà-đổi-dạng, nó được đón nhận tình thương của chủ nhân ngôi nhà này, nó mới dấy lên một ước muốn khác hẳn mà từ trước đến nay, khao khát tự mình có thể yêu thương. Thế là nó lên đường tìm kiếm... Tìm kiếm con đường quay lại thế giới thực tế. Và nó đã thành công. Quay trở về nhà và thương yêu bố....

Truyện hay lại rất bất ngờ khi diễn tả một cuộc phiêu lưu đầy kì thú của một trí tưởng tượng phong phú. Khi tưởng tượng, con người quên thực tế nhưng rồi, ai cũng phải quay về với cuộc sống thật, nơi ấy có yêu thương và được yêu thương. Đây là niềm khát khao và hạnh phúc lớn nhất của con người.

Câu chuyện cũng ca ngợi tình bạn thật cao quý và những người bạn biết sống vì nhau. Vì người này mà người kia đã hi sinh, giúp đỡ bạn mình. Truyện còn khuyên chúng ta nên trân trọng thực tại. Từng nhân vật truyện có các tính cách khác nhau để thể hiện nhiều loại người trong cuộc sống chúng ta. Một bài học cho chúng ta nữa là không nên nghe theo lời người ngoài mà đánh mất lòng tin nơi người mà bạn hằng tin tưởng.


Đây là một cuốn sách đáng để đọc.

(Xíu - thành viên nhóm tuoithoviet)

Wednesday, November 5, 2008

Khỉ và cá sấu


Một thuở nọ, có chú khỉ sống trên cây trâm cạnh bờ sông. Khỉ ở đó một mình, không bè bạn, không gia đình, nhưng chú rất vui và bằng lòng với những gì mình đang có. Cây trâm to lớn này che mưa chắn nắng cho khỉ, và rộng rãi dành cho khỉ chùm chùm quả chín mọng, khỉ tha hồ ăn bao nhiêu tùy thích.

Một hôm, cá sấu ở dưới sông bơi vào bờ đến nằm dưới gốc cây có chú khỉ ở trên. Vốn là loài động vật rất thân thiện và hiếu khách, khỉ lên tiếng “chào cậu”. Cá sấu ngạc nhiên đáp lại “chào cậu”. Cá sấu nói tiếp “cậu có biết nơi nào có gì ăn được chỉ giúp tớ với. Tớ đói quá đi thôi. Cả ngày nay tớ không tìm được gì ăn cả. Khúc sông này dường như không còn con cá nào cả.”

Khỉ đáp “Ồ, tớ không ăn cá nên cũng chẳng biết điều đó. Thế nhưng tớ có nhiều quả trâm chín tím mọng ở trên cây đây. Cậu có muốn ăn thử vài trái không?" Khỉ hái mấy quả trâm chín ném xuống đất cho cá sấu. Vì quá đói, sấu ăn ngấu nghiến tất cả những quả trâm khỉ ném cho, mặc dù bình thường, cá sấu không biết ăn trái cây. Nó thích cái vị ngọt và mùi thơm thơm của loại trái cây này. Nó dè dặt hỏi xin khỉ “cậu cho tớ thêm vài quả nữa có được không?”. Khỉ vui vẻ trả lời “được chứ” rồi ném thêm mấy quả nữa xuống cho cá sấu. Đến khi cá sấu no nê, khỉ lại dặn “khi nào cậu muốn ăn trái cây này, cứ đến đây nhé!”

Sau hôm đó, cá sấu đến thăm khỉ mỗi ngày. Chẳng bao lâu, chúng trở thành đôi bạn thân thiết. Chúng nói với nhau nhiều chuyện, tâm sự đủ điều và cùng nhau ăn những quả trâm chín mọng ngọt ngào. Hễ lúc nào cá sấu muốn ăn trâm chín, khỉ cứ thế mà hái và ném xuống cho sấu ăn tùy thích.
Một hôm, cá sấu tâm sự với khỉ về vợ và gia đình. Khỉ bảo “sao trước đây cậu không nói cho tớ biết cậu có vợ? Thế thì bắt đầu từ hôm nay, khi ăn xong trở về, cậu nhớ mang về cho cô ấy mấy quả trâm chín đấy nhé!” Cá sấu gật gù cám ơn rồi đem theo mấy quả trâm chín trước khi từ giã khỉ.

Cá sấu vợ thích quả trâm chín. Ả nói “loại quả này mới ngọt và ngon làm sao!” Cô ả chưa bao giờ được ăn một thứ quả ngon như vậy. Ả tiếp lời “tưởng tượng xem, kẻ nào ăn quả trâm này mỗi ngày thì thịt sẽ ngọt lắm đấy. Con khỉ kia, cả đời sống trên cây này và ăn quả này trọn đời, chắc hẳn thịt nó ngọt và thơm hơn cả quả trâm này.” Ả bày kế bảo chồng mời khỉ đến dùng bữa, thế là “thừa cơ hội để chén nó luôn,” ả sung sướng reo lên.

Cá sấu chồng nghe nói thất kinh hồn vía, làm thế nào mà nó có thể ăn thịt bạn mình chứ? Nó cố gắng giải thích cho vợ hiểu rằng nó không thể nào ăn thịt khỉ được vì khỉ là bạn nó. Cá sấu chồng nói, “cậu ấy là người bạn chân thành duy nhất của anh.” Thế nhưng cá sấu vợ chẳng thèm nghe, ả khăng khăng đòi ăn thịt khỉ. Cô ả hỏi “có khi nào dòng họ nhà cá sấu đi ăn trái cây mà để dành động vật không ăn thịt không?” Khi cá sấu nhất định không chịu ăn thịt khỉ, cá sấu vợ giả bộ lăn đùng ra ngả bệnh. Cô ả kêu gào thảm thiết “chỉ có gan khỉ mới có thể chữa lành bệnh của em thôi. Nếu anh thật sự thương yêu em thì hãy mang con khỉ bạn anh đến đây để em moi tim nó mà ăn.”

Cá sấu chồng tội nghiệp cảm thấy vô cùng khó xử. Nó không muốn ăn thịt bạn, mà cũng không đành nhìn thấy vợ chết như thế. Cuối cùng, bất đắc dĩ, nó quyết định đem khỉ về cho vợ nó ăn thịt.

Thế là cá sấu đến bờ sông và cây trâm có bạn khỉ của nó như mọi ngày. Vừa đến nơi, sấu liền nói “này bạn thân của tớ, vợ tớ muốn mời cậu đến nhà dùng bữa chung. Cô ấy cám ơn cậu rất nhiều về những quả trâm bạn gởi và bảo tớ đưa bạn về nhà chơi.” Khỉ nghe nói khoái chí, nhưng rồi khỉ nói “tớ không đi được đâu vì tớ không biết bơi.” Sấu nói “không sao đâu, đừng có lo, tớ sẽ cõng cậu trên lưng.” Khỉ đồng ý và nhảy phóc lên lên cá sấu.

Cá sấu bơi dần ra giữa dòng sông rộng và sâu. Khi đã khá xa bờ, sấu nói “vợ tớ đang ốm. Chỉ có tim khỉ mới có thể chữa lành chứng bệnh cô ấy. Do vậy, này người bạn thân của tớ, mạng sống của bạn sẽ không còn và tình bạn chúng ta cũng chấm dứt.” Khỉ hốt hoảng. Khỉ đang lo không biết bằng cách nào để thoát thân đây? Thể rồi một sáng kiến chợt lóe lên trong đầu, khỉ nói “này bạn thân mến của tớ, tớ lấy làm tiếc khi nghe tin vợ cậu bệnh như vậy và tớ cảm thấy rất vui khi có thể giúp cô ấy. Thế nhưng tiếc quá, tim tớ để lại trên cây trâm kia mất rồi. Cậu vui lòng quay trở lại để tớ lấy tim cho vợ cậu đi.”

Cá sấu tin lời khỉ. Sấu quay đầu và tức tốc bơi trở vào bờ đến cây trâm. Khỉ liền nhảy ra khỏi lưng cá sấu và leo lên cây an toàn. Từ trên cây, khỉ nói với xuống “hỡi người bạn ngu đần kia, mày không biết rằng chúng ta ai cũng có trái tim ở bên trong mình à? Tao sẽ không bao giờ tin mày nữa đâu. Từ nay, tao cũng sẽ không bao giờ cho mày quả chín nữa. Hãy cút xéo đi và đừng bao giờ bén mảng lại đây nữa!”

Lúc này cá sấu mới thấy mình quá ngu ngốc. Nó đã mất đi một người bạn và nguồn trái cây thơm ngọt kia. Khỉ đã thoát chết nhờ vào sự nhanh trí của mình. Từ đó, khỉ nhận ra rằng, một con khỉ và một con cá sấu không bao giờ có thể trở thành bạn thật sự - cá sấu thích ăn thịt khỉ hơn là làm bạn với chúng.

Tuesday, November 4, 2008

Cuộc phiêu lưu của Fluffy và Sniffy


Kể chuyện:Aimee Bruneau
Minh họa: Taylour Damion
Dịch tiếng Việt: tuoithoviet

Ngày xưa có một chú ếch trẻ thường ngồi trên cánh hoa Lily mềm mại.


Tên chú là Sniffy. Chú rất thích các loại hoa.


Một hôm, Sniffy đang rửa chân dưới hồ. Chú thấy có cái gì động đậy trong hồ nước!


Chao ôi! Thì ra đó là bạn chú, Fluffy, cô cá nhỏ vừa từ mặt hồ nhảy lên. Cô cười khúc khích.

Fluffy có tin vui. Cô bảo cô nghe nói có những bông hoa lớn thật lớn ở bên kia hồ. Sniffy thích thú nhảy cẫng lên!

Sniffy gói theo bữa cơm trưa ngon lành rồi lên đường, theo mùi hoa thoảng bay để tìm đến các bông hoa kia.


Cả hai cùng bơi,


Bơi mãi, bơi mãi…


Rồi chúng gặp bão…


Một con chim khổng lồ đánh cắp bữa cơm trưa ngon lành của chúng.


Sniffy và Fluffy bắt đầu bàn tính, rất có thể chúng không có cơ hội để thấy một loài hoa lớn nào cả.


Nhưng chúng chợt nhận ra những đóa hoa ở bên kia bờ hồ!


Ôi! những bông hoa mới đẹp làm sao! Sniffy cảm thấy vô cùng sung sướng.


Fluffy cảm thấy một tí lạc lõng, từ trong nước, cô không thể nào ngửi được mùi hoa.


Thế là Sniffy nhảy lên một cành hoa, lấy hết sức đè bông hoa oằn xuống gần mặt hồ hơn cho Fluffy ngửi. Ngày hôm đó, Fluffy cảm thấy rất vui khi có người bạn như Sniffy.

Bạn bè giúp đỡ nhau, cùng nhau chia sẻ vui buồn thật là đáng quý!