Một thuở nọ, có chú khỉ sống trên cây trâm cạnh bờ sông. Khỉ ở đó một mình, không bè bạn, không gia đình, nhưng chú rất vui và bằng lòng với những gì mình đang có. Cây trâm to lớn này che mưa chắn nắng cho khỉ, và rộng rãi dành cho khỉ chùm chùm quả chín mọng, khỉ tha hồ ăn bao nhiêu tùy thích.
Một hôm, cá sấu ở dưới sông bơi vào bờ đến nằm dưới gốc cây có chú khỉ ở trên. Vốn là loài động vật rất thân thiện và hiếu khách, khỉ lên tiếng “chào cậu”. Cá sấu ngạc nhiên đáp lại “chào cậu”. Cá sấu nói tiếp “cậu có biết nơi nào có gì ăn được chỉ giúp tớ với. Tớ đói quá đi thôi. Cả ngày nay tớ không tìm được gì ăn cả. Khúc sông này dường như không còn con cá nào cả.”
Khỉ đáp “Ồ, tớ không ăn cá nên cũng chẳng biết điều đó. Thế nhưng tớ có nhiều quả trâm chín tím mọng ở trên cây đây. Cậu có muốn ăn thử vài trái không?" Khỉ hái mấy quả trâm chín ném xuống đất cho cá sấu. Vì quá đói, sấu ăn ngấu nghiến tất cả những quả trâm khỉ ném cho, mặc dù bình thường, cá sấu không biết ăn trái cây. Nó thích cái vị ngọt và mùi thơm thơm của loại trái cây này. Nó dè dặt hỏi xin khỉ “cậu cho tớ thêm vài quả nữa có được không?”. Khỉ vui vẻ trả lời “được chứ” rồi ném thêm mấy quả nữa xuống cho cá sấu. Đến khi cá sấu no nê, khỉ lại dặn “khi nào cậu muốn ăn trái cây này, cứ đến đây nhé!”
Sau hôm đó, cá sấu đến thăm khỉ mỗi ngày. Chẳng bao lâu, chúng trở thành đôi bạn thân thiết. Chúng nói với nhau nhiều chuyện, tâm sự đủ điều và cùng nhau ăn những quả trâm chín mọng ngọt ngào. Hễ lúc nào cá sấu muốn ăn trâm chín, khỉ cứ thế mà hái và ném xuống cho sấu ăn tùy thích.
Một hôm, cá sấu tâm sự với khỉ về vợ và gia đình. Khỉ bảo “sao trước đây cậu không nói cho tớ biết cậu có vợ? Thế thì bắt đầu từ hôm nay, khi ăn xong trở về, cậu nhớ mang về cho cô ấy mấy quả trâm chín đấy nhé!” Cá sấu gật gù cám ơn rồi đem theo mấy quả trâm chín trước khi từ giã khỉ.

Cá sấu vợ thích quả trâm chín. Ả nói “loại quả này mới ngọt và ngon làm sao!” Cô ả chưa bao giờ được ăn một thứ quả ngon như vậy. Ả tiếp lời “tưởng tượng xem, kẻ nào ăn quả trâm này mỗi ngày thì thịt sẽ ngọt lắm đấy. Con khỉ kia, cả đời sống trên cây này và ăn quả này trọn đời, chắc hẳn thịt nó ngọt và thơm hơn cả quả trâm này.” Ả bày kế bảo chồng mời khỉ đến dùng bữa, thế là “thừa cơ hội để chén nó luôn,” ả sung sướng reo lên.
Cá sấu chồng nghe nói thất kinh hồn vía, làm thế nào mà nó có thể ăn thịt bạn mình chứ? Nó cố gắng giải thích cho vợ hiểu rằng nó không thể nào ăn thịt khỉ được vì khỉ là bạn nó. Cá sấu chồng nói, “cậu ấy là người bạn chân thành duy nhất của anh.” Thế nhưng cá sấu vợ chẳng thèm nghe, ả khăng khăng đòi ăn thịt khỉ. Cô ả hỏi “có khi nào dòng họ nhà cá sấu đi ăn trái cây mà để dành động vật không ăn thịt không?” Khi cá sấu nhất định không chịu ăn thịt khỉ, cá sấu vợ giả bộ lăn đùng ra ngả bệnh. Cô ả kêu gào thảm thiết “chỉ có gan khỉ mới có thể chữa lành bệnh của em thôi. Nếu anh thật sự thương yêu em thì hãy mang con khỉ bạn anh đến đây để em moi tim nó mà ăn.”
Cá sấu chồng tội nghiệp cảm thấy vô cùng khó xử. Nó không muốn ăn thịt bạn, mà cũng không đành nhìn thấy vợ chết như thế. Cuối cùng, bất đắc dĩ, nó quyết định đem khỉ về cho vợ nó ăn thịt.
Thế là cá sấu đến bờ sông và cây trâm có bạn khỉ của nó như mọi ngày. Vừa đến nơi, sấu liền nói “này bạn thân của tớ, vợ tớ muốn mời cậu đến nhà dùng bữa chung. Cô ấy cám ơn cậu rất nhiều về những quả trâm bạn gởi và bảo tớ đưa bạn về nhà chơi.” Khỉ nghe nói khoái chí, nhưng rồi khỉ nói “tớ không đi được đâu vì tớ không biết bơi.” Sấu nói “không sao đâu, đừng có lo, tớ sẽ cõng cậu trên lưng.” Khỉ đồng ý và nhảy phóc lên lên cá sấu.
Cá sấu bơi dần ra giữa dòng sông rộng và sâu. Khi đã khá xa bờ, sấu nói “vợ tớ đang ốm. Chỉ có tim khỉ mới có thể chữa lành chứng bệnh cô ấy. Do vậy, này người bạn thân của tớ, mạng sống của bạn sẽ không còn và tình bạn chúng ta cũng chấm dứt.” Khỉ hốt hoảng. Khỉ đang lo không biết bằng cách nào để thoát thân đây? Thể rồi một sáng kiến chợt lóe lên trong đầu, khỉ nói “này bạn thân mến của tớ, tớ lấy làm tiếc khi nghe tin vợ cậu bệnh như vậy và tớ cảm thấy rất vui khi có thể giúp cô ấy. Thế nhưng tiếc quá, tim tớ để lại trên cây trâm kia mất rồi. Cậu vui lòng quay trở lại để tớ lấy tim cho vợ cậu đi.”

Cá sấu tin lời khỉ. Sấu quay đầu và tức tốc bơi trở vào bờ đến cây trâm. Khỉ liền nhảy ra khỏi lưng cá sấu và leo lên cây an toàn. Từ trên cây, khỉ nói với xuống “hỡi người bạn ngu đần kia, mày không biết rằng chúng ta ai cũng có trái tim ở bên trong mình à? Tao sẽ không bao giờ tin mày nữa đâu. Từ nay, tao cũng sẽ không bao giờ cho mày quả chín nữa. Hãy cút xéo đi và đừng bao giờ bén mảng lại đây nữa!”
Lúc này cá sấu mới thấy mình quá ngu ngốc. Nó đã mất đi một người bạn và nguồn trái cây thơm ngọt kia. Khỉ đã thoát chết nhờ vào sự nhanh trí của mình. Từ đó, khỉ nhận ra rằng, một con khỉ và một con cá sấu không bao giờ có thể trở thành bạn thật sự - cá sấu thích ăn thịt khỉ hơn là làm bạn với chúng.