Tuesday, November 4, 2008

Sao chiếu, sao sáng

Kể chuyện: Kristi Sprinkle
Minh họa: Estelle Cappellieri
Dịch tiếng Việt: tuoithoviet

Sao chiếu, sao sáng
Tớ nhìn ánh sao đầu tiên đêm nay
Tớ mong ước, ta ước mong
Ước mong thành tựu đêm nay"

Ồ không, không được nữa rồi. Sao Tỏa Chiếu lắc đầu và vung tay. Em bé đã thấy sao Lấp Lánh trước mất rồi. Thật không công bằng."


"Cái gì mà không công bằng? tớ sáng hơn cậu chứ còn gì nữa, vậy là công bằng rồi." Lấp Lánh ngẩng đầu còn Tỏa Chiếu lại sẵn sàng bảo vệ ý kiến mình. "Thôi, tớ bận làm cho điều mong ước được toại nguyện rồi."


Ở dưới đất, cô bé nhỏ Tammy nhắm nghiền mắt lại và mong ước sao gặp lại được chú chó Mutto đã bị lạc mấy tuần nay rồi.


Tammy yêu chú cún này biết dường nào. Đây là món quà Giáng sinh cô bé nhận được từ người hàng xóm. Chú cún là con thú cưng đầu tiên Tammy có và là món quà Giáng sinh quý nhất từ trước đến nay cô bé nhận được. Cô bé chơi với chú cún không biết mệt và tan trường là cô bé chạy ngay về nhà để được chơi với chú cún cưng. Khi Mutto mất, Tammy khóc liên tục mấy ngày liền.




"Cám ơn, sao nhé", Tammy vừa nói vừa chạy về nhà khi ánh hoàng hôn vừa buông xuống sau trọn một ngày chơi đùa. Khi cô bé vừa về đến nhà, Mutto đang đứng đợi cô bé từ lúc nào!




"Cậu thấy chưa? Cô bé nói cám ơn rồi kìa. Tớ thích cô bé nhỏ này," Lấp Lánh cười toe toét.



"Thật là không công bằng, không công bằng chút nào." Tỏa Chiếu bắt đầu khóc tức tưởi và cảm thấy nản lòng khi thấy mình không sáng bằng sao Lấp Lánh. Sao Tỏa Chiếu bắt đầu mờ dần, mờ dần trong màn đêm. Các ngôi sao khác biết Tỏa Chiếu ganh tỵ với Lấp Lánh.


" Khi cậu dùng tất cả năng lượng để bực bội nhăn nhó thì ánh sáng của cậu sẽ mờ nhạt dần và không ai ở dưới kia có thể nhìn thấy đâu." Lấp Lánh vừa nói vừa lấy tay chỉ xuống mặt đất. "Cậu phải tựự hào làm một ngôi sao tỏa sáng luôn luôn - tỏa sáng với năng lượng có từ bên trong của chính mình."


Một ngôi sao khác cũng đồng ý rằng sao Tỏa Chiếu đã phí quá nhiều năng lượng để khóc than và không còn đủ sức tảo sáng. Năng lượng rất cần thiết cho một ngôi sao.


Mặc dù vậy, Tỏa Chiếu vẫn không chịu nghe và tiếp tục để ý đêm này qua đêm khác rằng trẻ em trên khắp trái đất đều chú ý đến sao Lấp Lánh trước.


"Sao sáng, sao Lấp Lánh, ngôi sao đầu tiên tớ thấy." Ồ, Tỏa Chiếu nghĩ "tớ ghét mấy từ này quá đi thôi. Tớ muốn là người đầu tiên làm toại nguyện lời ước mong. Tớ muốn được mọi người chú ý đến đầu tiên."

Mỗi đêm, ánh sáng của Tỏa Chiếu mờ dần và không còn năng lượng tỏa sáng như trước đây. Một đêm nọ, Lấp Lánh bị ốm và ánh sáng của Lấp Lánh trở nên mờ nhạt trong một thời gian dài. Tất cả các ngôi sao đều biết và một ngôi sao trong chúng bạn hỏi "Lấp Lánh, sao rồi? cậu khỏe chưa? Đêm nay cậu có thể chiếu sáng được chưa vậy?"

Lấp Lánh không nói gì. Cô nàng ngủ ban ngày và ban đêm cô nàng lại tỏa sáng. Ai cũng lo lắng Lấp Lánh có thể mất đi ánh sáng.


"Cậu phải tỏa sáng, Lấp Lánh à. Trẻ con trông mong cậu đấy."


Khi Tỏa Chiếu nghe lén rằng Lấp Lánh bị bệnh, gã không nghĩ rằng sẽ làm ngôi sao sáng nhất đêm đó. Gã đang nghĩ về Lấp Lánh và trở nên buồn vì cô nàng đang bệnh.


Lấp Lánh nói với sao Tỏa Chiếu rằng, bây giờ có sự lộn xộn về đêm và tất cả ánh sáng cần chiếu soi mặt đất. Cô nàng bảo Tỏa Chiếu bằng giọng bực bội "Tỏa Chiếu, cậu hãy tỏa sáng đêm nay. Cậu phải sáng hơn cả những lúc sáng nhất." Nói rồi Lấp Lánh lăn đi và về ngủ.


Tỏa Chiếu không biết phải làm thế nào. Cậu ta vô cùng lo lắng làm thế nào để làm tròn trách nhiệm tỏa sáng, anh chàng lắc đầu bồn chồn. Mấy ngôi sao khác thấy vậy trấn an chàng Tóa Chiếu hãy yên tâm, sẽ không sao đâu. Bây giờ đã đến lúc chứng tỏ ai là ngôi sao sáng nhất.


Tỏa Chiếu suy nghĩ về điều này. "Được rồi, các ngôi sao này nói đúng đó. Mình có thể tỏa sáng như chị Lấp Lánh và sáng hơn bất cứ ngôi sao nào trong dải ngân hà."


Khi ánh nắng cuối ngày vừa tắt, màn đêm buông xuống, bầu trời bắt đầu chuyển sang màu tím, các ngôi sao khác quây quần quanh Tỏa Chiếu.



Tỏa Chiếu lấy hết sức bình sinh và bắt đầu tỏa sáng, nhưng vẫn không đủ sáng. Mấy ngôi sao kia bảo rằng, vì Tỏa Chiếu có ít thời gian quá nên không thể là ngôi sao đầu tiên tỏa sáng đêm nay.


Tỏa Chiếu không có động cơ nào để nỗ lực hơn nữa cho đến khi nhớ lại lời chị Lấp Lánh. Anh chàng nghĩ phải làm cho bằng được điều này thay cho chị Lấp Lánh. Ánh sáng của Tỏa Chiếu trở nene rạng rỡ hơn, nhưng vẫn chưa đủ sức làm ngôi sao đầu tiên tỏa sáng. Các ngôi sao khác đang chờ đợi. Tỏa Chiếu lại nghĩ nhớ đến những gì chị Lấp Lánh nói "cậu phải tự hào là một ngôi sao. Bạn phải tỏa sáng bằng năng lượng từ bên trong."

Tỏa Chiếu nghĩ thật là tuyệt vời để tỏa sáng và là một ngôi sao và biết bao người đang mong đợi cả bầu trời, không chỉ một ngôi sao để thấy được bầu trời qua màn đêm. Anh chàng tự hào, nghĩ rằng, mình góp phần làm sáng bầu trời về đêm, dù rằng anh ta không phải lúc nào cũng là ngôi sao sáng nhất."

Bỗng nhiên, ánh sáng của Tỏa Chiếu càng lúc càng bừng sáng cho đến khi ánh sáng ấy xuyên qua màn đêm với sự rực sáng của mình và chính Tỏa Chiếu cũng ngạc nhiên nữa.

Ở dưới đất, một em bé bắt đầu reo vui khi nhìn vào đôi mắt nhấp nháy của Tỏa Chiếu:

"Sao chiếu, kìa sao sáng,

Tớ thấy ánh sao đầu tiên đêm nay."

Mặt Tỏa Chiếu ửng hồng và cảm thấy như thể anh chàng tỏa sáng nhất từ trước đến giờ. Từ đó, Lấp Lánh và Tỏa Chiếu cùng nhau tỏa sáng và thành những ngôi sao sáng nhất trong dải ngân hà.




No comments: