Sunday, May 31, 2009

NHỎ- LỚN

    Hạt cát tuy nhỏ bé nhưng có thể tạo nên cả một sa mạc. Giọt nước cũng có thể tạo nên muôn suối, rồi thành sông, thành biển và cả đại dương mênh mông. Một giọt nước mắt có thể làm  nhói tim ai. Một cái bắt tay có thể làm ấm lòng người giá lạnh. Một nụ cười có thể mang nắng ngập khắp nơi. Một lời thơ có thể làm cuộc đời thêm ý vị. Hạt cát, giọt nước, cái bắt tay, một nụ cười hay một lời thơ, tuy nhỏ nhoi nhưng lại chiếm một vị trí quan trọng và không thể thiếu trong cuộc sống bởi lẽ chúng tồn tại có mục đích, có lý do, có ích. Những thứ nhỏ bé nhưng lại làm nên những điều lớn lao. Và con người ta cũng thế. Điều duy nhất chứng tỏ ta tồn tại, hiện diện trong cõi đời này là những gì ta cống hiến cho cuộc đời. Sự tồn tại của ta chỉ có ý nghĩa khi ta sống có mục đích, có lý tưởng và biết đâu là đích. Đích đến của ta không phải là những gì to tát hay lớn lao như phải làm ông to bà lớn gì mà theo tôi nó đơn giản lắm. Đó là sống để mang hạnh phúc đến cho mọi người. Ta biết vui cùng với người, biết đồng cảm với những hoàn cảnh khó khăn và mang đến cho họ nụ cười. Để đến đích ta cũng đi từ những điều nhỏ bé: từ cái nhìn, lời cảm thông, nụ cười hay bằng cả hành động và rồi ta sẽ nhận ra mình đã làm được những điều to lớn như thế nào.

    Hihi...lại một phút bốc đồng. Trời hôm nay chợt mưa, bó gối mơ màng và cũng như cơn mưa vừa tới tôi bỗng nổi hứng viết. Mặc dù tôi thấy nó chẳng hay tí nào, có vẻ khùng quá nhưng tôi thích thế. Có gì sai mọi người góp ý nhé. Chúc mọi người có một ngày cuối tuần vui.^_^

                                                                                                                     Nu

Sunday, May 24, 2009

TỰ VẤN

           Ngày hôm nay với tôi là một ngày hạnh phúc. Lâu lắm tôi mới có dịp ngồi tự ngẫm như thế này. Khởi đầu ngày mới bằng chuyến đi về nội từ sáng sớm. Hít không khí trong lành căng đầy lồng ngực mà sảng khoái. Hai chị em đèo nhau đi trên chiếc xe đạp, vừa đi vừa hát. Các bạn biết không giọng hát của hai chị em cực hay đó nha. Hai chị em đi đến chỗ nào là mọi người đều quay lại nhìn ngay chỗ đó....hihi....vậy là đủ để mọi người hiểu giọng hát hai chị em tôi  rồi nhỉ. Cả ngày tôi cùng với cô bốn hái tiêu. Gần về chiều tôi bắt đầu thả bộ trong vườn. Và lúc ấy tôi chợt thích được tự vấn mình với những câu hỏi: Mình đã lớn hơn chưa? Đã tốt chưa? Mình có làm cho ai buồn không? Đã bao giờ mình tự đánh mất mình chưa?

           Ngẫm thấy thời gian trôi nhanh thật, mới ngày nào tôi còn chập chững bước vào trường mà giờ đã xong một năm học. Một năm qua đi cùng với bao nhiêu kỉ niệm trôi theo . Tôi đã có thêm những người bạn mới, lại được tiếp xúc với nhiều người hơn, kiến thức của tôi cũng ngày càng rộng mở. Tôi được đặt vào những mối quan hệ ứng xử hằng ngày. Tôi đã khôn khéo hơn trong lời ăn tiếng nói. Biết cư xử phải phép, biết ý tứ, hiểu mình cần có những phẩm chất đạo đức gì. Tôi biết đổi niềm vui của mình để mang đến niềm vui cho người khác. Biết mỉm cười trước khó khăn, biết đứng dậy khi vấp ngã, biết nhìn thẳng phía trước không chút e dè. Nhưng đó chỉ là một phần. Tôi hình dung như ở thật sâu đâu đó, tâm hồn tôi, nó vẫn chưa có gì thay đổi. Tư tưởng vẫn theo một lối mòn như cũ, góc nhìn vạn vật xung quanh cũng chẳng hơn, màu cuộc sống quanh tôi nó như một thứ hỗn tạp mà tôi vẫn chưa định nghĩa được. Nói nghe có vẻ không bình thường nhưng thật sự tôi không mong cuộc đời có toàn màu hồng, cũng không mong nó ngập màu xanh, mà tôi lại thích nhìn mỗi mảng một ít, mỗi cạnh một tí thậm chí tôi còn mong thấy cả sắc đen trong đó. Bởi tôi nghĩ có vậy cuộc sống ta mới không tẻ nhạt. Tôi chưa định hướng được cho mình bất cứ một con đường nào cả. Ngay cả mơ ước được làm gì tôi cũng không có. Muôn vàn câu hỏi cứ vây quanh tôi lúc ấy. Ngay tới khi về nhà, ngồi vào máy và viết nên những dòng chữ này mà tôi vẫn chưa dứt ra khỏi được những câu hỏi miên man này.

            Có vẻ ngớ ngẩn quá...nhưng ít ra tôi cũng có được một câu trả lời: “dẫu tôi chưa lớn hơn chút nào nhưng tôi vẫn luôn là chính tôi.” ^_^

                                                                                                                     Nu                                            


Tuesday, May 19, 2009

CẢM XÚC


 Chào các bạn. Mình là Xíu đây. Các bạn chắc cũng biết tin mình được giải nhất toán cấp thành phố. Trước khi thi, mình hồi hộp và run lắm. Sợ khi vào phòng thi sẽ quên hết những kiến thức, sợ làm bài không được, ... và mình sợ nhất là ba mẹ buồn. Nhưng với sự cổ vũ, động viên và những lời chúc đã giúp mình tự tin khi vào phòng thi.

Lúc nhận được đề thi, mình đọc lướt qua và cảm thấy hơi yên tâm. Và cố gắng hết mức để hoàn thành bài thi thật tốt.   

Khi nghe tin đạt được giải nhất, mình đã hét thật to và nhảy cẫng lên. Mình cảm thấy thật hạnh phúc, cảm thấy công học tập, rèn luyện đã gắt hái được một mùa bội thu.

Rồi có cả kết quả môn thi Casio, mình đạt được giải khuyến khích. Các bạn biết không lúc ấy những cảm giác đan xen vào nhau. Vừa ngạc nhiên vừa vui: ngạc nhiên bởi vì mình chỉ thi cho trường đủ số lượng của đội tuyển, vui vì trường cũng có thêm một học sinh có giải (dù đó là giải khuyến khích).

Lúc đó, mình cũng đã tự hứa rằng, mình sẽ đặt mục tiêu phấn đấu bằng hoặc hơn chị hai. Chị mình học giỏi lắm, chị luôn bày mình những bài khó. Thành tích của mình hôm nay cũng nhờ một phần đóng góp của chị.

Mình sẽ cố gắng học tập thật giỏi để không phụ lòng thầy cô, cha mẹ và nhất là chị “heo” dễ thương của mình ( *_*).

                                                            Xíu

Monday, May 18, 2009

MIO, CON TRAI TA


TÁC GIẢ: ASTRID LINDGREN

Dịch giả: PHẠM VĂN

Nhà xuất bản: NHÃ NAM, sách dày 192 trang

        Cuốn sách này Xíu đã đọc trong 1 đợt nằm bệnh viện khi bị mấy chú ong vò vẽ “kiss”.

       Thấy cuốn sách có nhiều ý nghĩa nên Xíu đã ghi lại cảm nhận của mình, chia sẻ cùng các bạn...

Karl Anders Nilsson, yếu ớt, cô độc và lẻ loi, cậu bé mồ côi Andy chưa bao giờ cảm thấy hạnh phúc bên cha mẹ nuôi vì không có tình thương. Cho đến một ngày kia, khi tình cờ gặp một vị thần trong chai với dấu hiệu là một trái táo vàng, vị thần đã đưa cậu tới Xứ Sở Xa Xăm kì diệu. Thật bất ngờ, đó mới là mái nhà của cậu bé, nơi cha cậu là vị vua nhân hậu đang ngự trị và Andy là hoàng tử Mio thất lạc bấy lâu. Nơi này, Mio được nô đùa cùng bạn bè, được làm những gì mình thích, và đặc biệt được sống trong tình yêu thương của vua cha.

Giấc mơ ngọt ngào của hoàng tử bé đột ngột bị xáo động khi Mio biết rằng Hiệp sĩ Kato xấu xa đang ngày đêm reo rắc khổ đau cho Xứ Sở Xa Xăm ở vùng Đất Ngoài đen tối. Cùng với người bạn Pompoo trung thành, sự đồng cảm với những người có người thân bị hiệp sĩ Kato hãm hại, thanh gươm chém đá của Ông Thợ Rèn Gươm và lòng quả cảm của một hiệp sĩ đích thực, Mio tìm đến vùng đất hoang tàn của kẻ thù, quyết tâm tiêu diệt Kato.

Ngoài những tình tiết lôi cuốn hấp dẫn, "Mio, con trai ta" giúp chúng ta hiểu rằng: tình yêu thương là nguồn năng lượng kỳ diệu giúp trẻ cứng cáp và trưởng thành hơn trong cuộc sống.

Chúc các bạn trưởng thành hơn và luôn hiểu rằng mỗi chúng ta đều cần tình thương của gia đình và mọi người xung quanh. Đó vừa là nguồn động viên vừa là động lực để chúng ta vươn lên trong cuộc sống. Chúng ta cũng cần san sẻ tình thương và sự quan tâm đến những người thân của ta nữa để cuộc sống ý nghĩa hơn phải không các bạn?

Chúc các bạn vui khi đọc cuốn sách này.

                                                                   Xíu                              


Saturday, May 2, 2009

Thầy giáo tôi.

Các bạn ạ! Ai cũng có người thấy, người cô mà bạn kính trọng. Tôi cũng vậy. Người thầy mà tôi rất tôn trọng là thầy Hải.

Thầy dạy văn, cái môn mà tôi ghét nhất và tệ nhất. Thầy là người đã đặt hết tấm lòng yêu nghề vào bài giảng. Thầy Hải cũng là người đã truyền vào tôi lòng yêu môn văn khiến tôi không cảm thấy ghét nó nữa. Các bạn chẳng chịu chú ý nghe thầy nói, vì vậy thầy buồn. Thầy buồn vì lo cho kì thi cuối học kì sắp đến, lo cho tương lai cho những đứa học trò lười. Mắt thấy đượm buồn, lúc ấy em mới thấy thầy là một người lo cho học trò. Với thầy niềm vui là thấy học trò chăm học và được điểm cao. Những lúc thầy cười lòng em như có một niềm vui: cảm thấy mình đã làm hài lòng thầy và thấy vui. Lòng em như được sưởi ấm.. Em sẽ cố học thật chăm không những môn Văn  mà tất cả các môn khác để cho thầy Hải, các cô thầy môn khác và cha mẹ vui lòng vì đã không phụ công sinh thành , dưỡng dục và dạy dỗ.

Xíu