Sunday, May 24, 2009

TỰ VẤN

           Ngày hôm nay với tôi là một ngày hạnh phúc. Lâu lắm tôi mới có dịp ngồi tự ngẫm như thế này. Khởi đầu ngày mới bằng chuyến đi về nội từ sáng sớm. Hít không khí trong lành căng đầy lồng ngực mà sảng khoái. Hai chị em đèo nhau đi trên chiếc xe đạp, vừa đi vừa hát. Các bạn biết không giọng hát của hai chị em cực hay đó nha. Hai chị em đi đến chỗ nào là mọi người đều quay lại nhìn ngay chỗ đó....hihi....vậy là đủ để mọi người hiểu giọng hát hai chị em tôi  rồi nhỉ. Cả ngày tôi cùng với cô bốn hái tiêu. Gần về chiều tôi bắt đầu thả bộ trong vườn. Và lúc ấy tôi chợt thích được tự vấn mình với những câu hỏi: Mình đã lớn hơn chưa? Đã tốt chưa? Mình có làm cho ai buồn không? Đã bao giờ mình tự đánh mất mình chưa?

           Ngẫm thấy thời gian trôi nhanh thật, mới ngày nào tôi còn chập chững bước vào trường mà giờ đã xong một năm học. Một năm qua đi cùng với bao nhiêu kỉ niệm trôi theo . Tôi đã có thêm những người bạn mới, lại được tiếp xúc với nhiều người hơn, kiến thức của tôi cũng ngày càng rộng mở. Tôi được đặt vào những mối quan hệ ứng xử hằng ngày. Tôi đã khôn khéo hơn trong lời ăn tiếng nói. Biết cư xử phải phép, biết ý tứ, hiểu mình cần có những phẩm chất đạo đức gì. Tôi biết đổi niềm vui của mình để mang đến niềm vui cho người khác. Biết mỉm cười trước khó khăn, biết đứng dậy khi vấp ngã, biết nhìn thẳng phía trước không chút e dè. Nhưng đó chỉ là một phần. Tôi hình dung như ở thật sâu đâu đó, tâm hồn tôi, nó vẫn chưa có gì thay đổi. Tư tưởng vẫn theo một lối mòn như cũ, góc nhìn vạn vật xung quanh cũng chẳng hơn, màu cuộc sống quanh tôi nó như một thứ hỗn tạp mà tôi vẫn chưa định nghĩa được. Nói nghe có vẻ không bình thường nhưng thật sự tôi không mong cuộc đời có toàn màu hồng, cũng không mong nó ngập màu xanh, mà tôi lại thích nhìn mỗi mảng một ít, mỗi cạnh một tí thậm chí tôi còn mong thấy cả sắc đen trong đó. Bởi tôi nghĩ có vậy cuộc sống ta mới không tẻ nhạt. Tôi chưa định hướng được cho mình bất cứ một con đường nào cả. Ngay cả mơ ước được làm gì tôi cũng không có. Muôn vàn câu hỏi cứ vây quanh tôi lúc ấy. Ngay tới khi về nhà, ngồi vào máy và viết nên những dòng chữ này mà tôi vẫn chưa dứt ra khỏi được những câu hỏi miên man này.

            Có vẻ ngớ ngẩn quá...nhưng ít ra tôi cũng có được một câu trả lời: “dẫu tôi chưa lớn hơn chút nào nhưng tôi vẫn luôn là chính tôi.” ^_^

                                                                                                                     Nu                                            


4 comments:

Truong said...

Tinh co bac ghe day. Thay cac chau tre ma viet bai that hay.
Blog cung de thuong nua.
Cac chau viet thuong xuyen, bac se gioi thieu blog nay voi cac ban tre nhe.
TDT

Nu Xíu said...

cảm ơn bác đã có lời khen và động viên. Các cháu sẽ cố gắng. Rất mong được những lời góp ý của bác.

Truong said...

Minh cung nhu Nu thoi. Nhung hom nay Nu chua lon hon duoc chut nao con minh da lon hon Nu roi day nhe! Ha ha!
Minh thay Nu viet hay, ma co may cau giong triet gia qua. Minh cung uoc mo lam triet gia tren Nu mot bac do ma.
Haha, mot khong roi nhe!!!

Nu Xíu said...

dạ. Nu cam on bac da co loi khen. Bac cu yen tam.Nguoi ta thuong bao doi sau phai hon doi truoc. Chac chan se co luc bac hoc chau day...hihi..hoa nhe bac