Các bạn ạ! Ai cũng có người thấy, người cô mà bạn kính trọng. Tôi cũng vậy. Người thầy mà tôi rất tôn trọng là thầy Hải.
Thầy dạy văn, cái môn mà tôi ghét nhất và tệ nhất. Thầy là người đã đặt hết tấm lòng yêu nghề vào bài giảng. Thầy Hải cũng là người đã truyền vào tôi lòng yêu môn văn khiến tôi không cảm thấy ghét nó nữa. Các bạn chẳng chịu chú ý nghe thầy nói, vì vậy thầy buồn. Thầy buồn vì lo cho kì thi cuối học kì sắp đến, lo cho tương lai cho những đứa học trò lười. Mắt thấy đượm buồn, lúc ấy em mới thấy thầy là một người lo cho học trò. Với thầy niềm vui là thấy học trò chăm học và được điểm cao. Những lúc thầy cười lòng em như có một niềm vui: cảm thấy mình đã làm hài lòng thầy và thấy vui. Lòng em như được sưởi ấm.. Em sẽ cố học thật chăm không những môn Văn mà tất cả các môn khác để cho thầy Hải, các cô thầy môn khác và cha mẹ vui lòng vì đã không phụ công sinh thành , dưỡng dục và dạy dỗ.
Xíu
No comments:
Post a Comment