
Cuộc sống hiện hữu với muôn sắc màu. Có niềm vui mà cũng có nỗi buồn. Có vệt màu tươi sáng nhưng cũng không ít gam tối. Mỗi một khía cạnh tuy sáng tối khác nhau nhưng lại mang tới bao ý vị cuộc sống, bao nhiêu hạnh phúc tuyệt vời. Niềm vui cảm nhận không phải ở điều gì sâu xa mà đơn giản lắm. Chỉ một bông hoa dại, một cái phớt nhẹ của gió, vị tươi mát của giọt sương, cái nắm tay với bạn bè người thân, một nụ cười dịu nhẹ,... đủ làm ta ngây ngất sao cuộc đời đẹp thế. Thế giới này muôn màu muôn sắc. Dẫu ta có đi hết đời người cũng chưa chắc hưởng thụ hết thú vui đời này. Vậy mà các bạn biết không, có một số người lại coi rẻ nó đấy...
Đó là những kẻ sa lầy vào tội lỗi một cách mù quáng. “Tội”...Không chỉ trộm vặt, cướp của, hại người, dối gạt, lừa đảo,...là tội mà sống không hết mình cũng là một tội, sống không có niềm vui cũng là một tội, sống không thật cũng là tội ! Ta mắc tội với ai? Không những cha mẹ, người xung quanh mà còn với cả bản thân ta, với cả khung trời rộng mở tươi đẹp này. Ta viện lí do vì cuộc sống ta tẻ nhạt, vì không ai quan tâm tới ta, vì ta không đạt được bất cứ thành công nào cả, vì trong từ điển sống ta chỉ có từ thất bại,...nên ta chán đời. Nhưng xin thưa sao lại phải nói nhiều lí do thế làm gì cho mệt, sao lại phải ngụy biện thế, sao không thừa nhận ta đã thua chính bản thân ta rồi. Nếu không ta đã nghĩ ta đã quan tâm đến mọi người chưa để mọi người đối lại với ta, thử nghĩ ta đã mở lòng chưa, thử nghĩ ta đã cố gắng chưa, đã hết mình chưa để có thể chạm tới bến thành công, ta đã sống vì người hay chưa mà mong người sống vì ta,...Không ít kẻ ngu ngốc chẳng nhận ra khái niệm đơn giản ấy. Họ tông đầu vào những nỗi đau của con người: nghiện ngập, trầm cảm, ăn cướp, giết người,..có kẻ còn tự sát!!!
Sao lại phải như thế? Chẳng lẽ họ coi được sống trên đời là một nỗi đau hay sao?! Ta phải biết được sống là cả một diễm hạnh. Không ít người đương từng giây từng phút đối chọi, chống lại bệnh tật với khát khao được nhìn thấy mặt trời mỗi sớm mai, làm mọi cách để bám víu lấy cuộc đời dẫu chỉ còn một giây. Một giây khi ấy còn quý hơn bao giờ hết.
Không ít lần đi ra đường tôi đã phải rùng mình. Bởi lẽ có quá nhiều,quá nhiều người phóng xe đi một cách cẩu thả, bạt mạng; đội mũ bảo hiểm lên đầu mà còn không chịu gài dây; lái xe trong tình trạng say men,...Thiết nghĩ dẫu họ gặp tai nạn không nói đằng này họ lại còn mang cả tai họa đến cả những người lương thiện với bao nhiêu hòa bão và khát vọng tương lai.
Con người sinh ra dễ, chết cũng dễ, chỉ có sống là khó mà sống tốt lại còn khó hơn. Sao ta không thử nhìn đời theo một góc mới hơn để lạc quan hơn, để mỗi sớm thức dậy ta thấy hài lòng vì bên ta có nhiều bạn, có nhiều thứ để ta cố gắng. Hãy yêu và trân trọng cuộc đời này....
No comments:
Post a Comment