Chào các bạn. Mình là Xíu đây. Hôm nay là một ngày rất bình thường trong bao ngày bình thường, mình đến lớp như bình thường. Nói chung chẳng có gì đặc biệt cả !!! rồi khi giải lao, thấy con bé lớp phó đánh một boy lớp mình. Lúc đầu mình can ngăn nhưng không được. Rồi với vị trí là người ngoài mình chợt nhận ra một điều: "mình đang thần tượng tất cả các boy trong lớp". (ui trời sụp... mình mà chịu thua mấy đứa đó là chuyện nghìn năm có một nha). Các bạn í luôn có một cái mà mình mới nhận ra là một sự nhẫn nại, chịu đau khổ tuyệt vời. Các boy nhẫn nhịn mình và bé lớp phó chỉ vì mình và bé lớp phó là girl. Troi oi! Khi nhận ra điều đó, bầu trời như sụp đổ trên vai mình vậy, mình nhận ra 1 năm qua mình và bé lớp phó đã đối xử với tụi nó rất tệ bạc. Có những lúc một vài đứa nhịn không được nên đánh trả nhưng hầu hết khoảng 99% là chọc thôi chứ không bao giờ đánh lại. Mình thấy có một cảm giác rất tội lỗi nên đã quyết định ít sử dụng bạo lực. Chỉ nhắc nhở thôi.
Chưa hết đâu, ngày bình thường đó mình lại nhận ra một điều nữa nha. Toàn những điều động trời thôi. Mình thấy một boy đang nói chuyện, mình nhắc nhở nhưng vẫn không im lặng. Đến khi thằng tổ trưởng quay xuống nói một tiếng nó lại quay lên liền. Nó coi mình chẳng bằng một củ cà rốt. (huhu...đau khổ) Lời nói của mình chẳng có trọng lượng trong khi một đứa con trai đứng lên nhắc nhở thì nó lại im re. Mình buồn kinh khủng. Nhưng trong lòng lại thầm thán phục tụi nó. Tụi nó tuy hơi nghịch ngợm nhưng phần lớn rất tốt với girl lớp mình. Mình cũng đã thấy lòng đoàn kết cuả tụi nó và vẻ mặt ân ủi các girl khi thua trò chơi trong cắm trại thì mình rất vui. Tụi nó học không giỏi nhưng lại tự nguyện đi cô vũ cho lớp tham gia cuộc thi Rung Chuông Vàng. Tuy tất cả rất đơn giản nhưng mình nhận ra tấm lòng của tụi nó. Tụi nó đều muốn làm cho mình vui. Nhưng tất nhiên con trai thì phải có một chút nghịch ngợm chứ.
Các girl lớp mình ơi! Hãy cố nhẫn nhịn một chút nhé! hãy để năm con hổ, tụi mình sẽ cố gắng biến thành mèo cho con trai mở mắt to ra nhé. Cố lên lớp 7/2 vô địch.