Ở nhà người mình gần gũi nhất là mẹ. Có chuyện vui hay buồn gì mình cũng tâm sự, chia sẻ với mẹ. Mỗi khi cô giáo cho đề văn: "Hãy viết về một người thân trong gia đình" thì với mình mẹ là một đề tài khai thác không bao giờ hết. Đến nỗi ba nói: " Cộ nó biết có mẹ thôi à, nó bỏ quên ba rồi"...hihi
Ba ơi, vậy thì con bù lỗ cho ba bây giờ nha.
Ba biết sao con không bao giờ nói là con yêu ba thế này hay thương ba thế khác không ạ. Bởi lẽ con cũng thích mình yêu ba theo cách mà ba yêu con vậy. Im lặng không nói ra nhưng lại khó phai trong lòng người đối diện. Trên mỗi bước đi của con trên đường đời đều có ba. Khi con còn nhỏ, với con ba như là một người khổng lồ xa lạ. Lớn dần lên ba lại như người thầy, người anh và giờ đây như một người bạn để con có thể cười vui vẻ. Và đặc biệt ba còn là một người "lái xe riêng" tận tụy của hai chị em con nữa chứ. Con đã học tới lớp mười một rồi nhưng mỗi khi đi học ba đều chở là chủ yếu. "Bác tài" này đã làm việc đưa đón con ngay từ hồi còn bé tí. Khi con còn học mẫu giáo cho tới khi tới tiểu học, trung học nữa. Để rồi lại có những kỉ niệm vui của hai cha con mình. Có những buổi ba bận họp ra trễ con đứng chờ ba trước cổng vừa buồn vừa giận. Khi ấy con chưa biết ba bận đâu, ba biết không, con chỉ nghĩ là sao ba ham chơi thế quên luôn con gái rồi. Mặt con lúc đó như cái bánh đúc vậy à, bị xị luôn. Chỉ chờ chực ba tới là mít ướt ngay...Con hư thật ba nhỉ. Nhưng mà không phải lần nào cũng thế đâu nha. Cũng có khi ba đi nhậu quên không nhắn cho mẹ đón con. Ba để con ở lại và.....ngủ trong nhà của bác bảo vệ trường tới gần khuya. Công nhận bác ấy tội thiệt. Bác cho con nằm trên giường của bác và còn cho con chăn đắp nữa chứ. Bác bảo gọi điện thoại cho ba nhưng hồi đó ba đâu có điện thoại đâu mà gọi. Lần đó chả cần con nhõng ba cũng bị mẹ giũa rồi ba nhỉ...hihi
Ba không ân cần kề bên như mẹ nhưng mỗi lần con vấp ngã con nhận ra cánh tay đầu tiên và duy nhất mà con thấy tin tưởng hơn cả chính là ba. Ba cho con những lời nhận định đúng đắn. Dẫu không phải bao giờ cũng đúng. Ba nhớ có lần con ôn bài thi tiếng anh, con đã hỏi ba money là danh từ đếm được hay không đếm được ba. Ba bảo tiền sao không đếm được và ba quả quyết thế. Cuối cùng điểm thi con không được mười vì lỗi sai đó. Con về bắt đến ba nhưng ba vẫn đinh ninh thế vậy là ....thôi, con thua ba rồi....hihi.
Con nhớ mình cũng có những lời bình luận khá thú vị về văn học ba nhỉ. Ba cho con những ý tưởng mới lạ, không rập khuôn như trong sách vở và tự bao giờ con đã theo lối viết ấy. Con viết theo dòng cảm xúc, theo những nhận định của riêng bản thân mà chẳng cần phải giống ai cả, chỉ cần con thấy đúng với những gì mình thấy là ổn. Và lần này thì ba đúng bởi nhờ thế mà văn con không...."đụng hàng" với bất kỳ bạn nào hay một cuốn sách tham khảo nào. Bài tập làm văn lại có lời khen có tính sáng tạo của cô giáo nữa chứ.
Nhưng con đâu có thành công mãi phải không ba. Con nhớ khi con thi không đạt giải trong kỳ thi toán. Ba không những không la con mà còn an ủi con tận tình. Ba chọc cho con vui bằng những câu chuyện tiếu lâm, bằng những lần về nội thả hồn theo hương gió núi. Ba biết khi ấy con ấm lòng lắm không. Con thấy hạnh phúc khi mình có một người ba hiểu con gái vậy. Lúc đó con nhận ra: "coi vậy mà ba tâm lý thật".
Ba ơi. Bao nhiêu cũng không nói hết tình cảm con dành cho ba. Càng ngày càng lớn thì vai trò của ba đối với con thật quan trọng. Như một kim chỉ hướng cho con vậy. Ba đừng hỏi sao con nói thương mẹ mãi mà chẳng nói với ba nha. Bởi thương mà không nói ra thì nó còn nặng hơn cả những lời thương đầu môi mà ba.
Yêu ba......
"Cộ"
NU