Saturday, March 28, 2009

TỰ NGẪM


Cuộc sống hiện hữu với muôn sắc màu. Có niềm vui mà cũng có nỗi buồn. Có vệt màu tươi sáng nhưng cũng không ít gam tối. Mỗi một khía cạnh tuy sáng tối khác nhau nhưng lại mang tới bao ý vị cuộc sống, bao nhiêu hạnh phúc tuyệt vời. Niềm vui cảm nhận không phải ở điều gì sâu xa mà đơn giản lắm. Chỉ một bông hoa dại, một cái phớt nhẹ của gió, vị tươi mát của giọt sương, cái nắm tay với bạn bè người thân, một nụ cười dịu nhẹ,... đủ làm ta ngây ngất sao cuộc đời đẹp thế. Thế giới này muôn màu muôn sắc. Dẫu ta có đi hết đời người cũng chưa chắc hưởng thụ hết thú vui đời này. Vậy mà các bạn biết không, có một số người lại coi rẻ nó đấy...

Đó là những kẻ sa lầy vào tội lỗi một cách mù quáng. “Tội”...Không chỉ trộm vặt, cướp của, hại người, dối gạt, lừa đảo,...là tội mà sống không hết mình cũng là một tội, sống không có niềm vui cũng là một tội, sống không thật cũng là tội ! Ta mắc tội với ai? Không những cha mẹ, người xung quanh mà còn với cả bản thân ta, với cả khung trời rộng mở tươi đẹp này. Ta viện lí do vì cuộc sống ta tẻ nhạt, vì không ai quan tâm tới ta, vì ta không đạt được bất cứ thành công nào cả, vì trong từ điển sống ta chỉ có từ thất bại,...nên ta chán đời. Nhưng xin thưa sao lại phải nói nhiều lí do thế làm gì cho mệt, sao lại phải ngụy biện thế, sao không thừa nhận ta đã thua chính bản thân ta rồi. Nếu không ta đã nghĩ ta đã quan tâm đến mọi người chưa để mọi người đối lại với ta, thử nghĩ ta đã mở lòng chưa, thử nghĩ ta đã cố gắng chưa, đã hết mình chưa để có thể chạm tới bến thành công, ta đã sống vì người hay chưa mà mong người sống vì ta,...Không ít kẻ ngu ngốc chẳng nhận ra khái niệm đơn giản ấy. Họ tông đầu vào những nỗi đau của con người: nghiện ngập, trầm cảm, ăn cướp, giết người,..có kẻ còn tự sát!!!

Sao lại phải như thế? Chẳng lẽ họ coi được sống trên đời là một nỗi đau hay sao?! Ta phải biết được sống là cả một diễm hạnh. Không ít người đương từng giây từng phút đối chọi, chống lại bệnh tật với khát khao được nhìn thấy mặt trời mỗi sớm mai, làm mọi cách để bám víu lấy cuộc đời dẫu chỉ còn một giây. Một giây khi ấy còn quý hơn bao giờ hết.

Không ít lần đi ra đường tôi đã phải rùng mình. Bởi lẽ có quá nhiều,quá nhiều  người phóng xe đi một cách cẩu thả, bạt mạng; đội mũ bảo hiểm lên đầu mà còn không chịu gài dây; lái xe trong tình trạng say men,...Thiết nghĩ dẫu họ gặp tai nạn không nói đằng này họ lại còn mang cả tai họa đến cả những người lương thiện với bao nhiêu hòa bão và khát vọng tương lai.

Con người sinh ra dễ, chết cũng dễ, chỉ có sống là khó mà sống tốt lại còn khó hơn. Sao ta không thử nhìn đời theo một góc mới hơn để lạc quan hơn, để mỗi sớm thức dậy ta thấy hài lòng vì bên ta có nhiều bạn, có nhiều thứ để ta cố gắng. Hãy yêu và trân trọng cuộc đời này....

Thursday, March 19, 2009

VÔ ĐỀ



Thả một hòn sỏi vào trong nước: một tiếng bắn toé lên, rồi chìm nghỉm.Nhưng để lại vô số gợn sóng lăn tăn xoay tròn.Lan toả từ trọng tâm, tràn ra biển cả.Thả một hòn sỏi vào trong nước: trong phút chốc bạn lãng quên.Nhưng có những gợn sóng nhỏ xoay tròn, hoà vào con sóng lớn.Bạn đã xáo động một đại dương hùng vĩ chỉ bằng một hòn sỏi mà thôi.
Thả một lời nói không tốt, không cẩn trọng: trong phút chốc bay đi.Nhưng để lại vô vàn gợn sóng lăn tăn xoay tròn, lan toả…Và không có cách nào lấy lại một khi bạn đã nói ra.Thả một lời nói không tốt: trong phút chốc bạn lãng quên.Nhưng có những gợn sóng nhỏ xoay tròn mãi...Có thể bạn đã làm ứa một dòng nước mắt trên con tim buồn.Bạn đã xáo động một cuộc đời hạnh phúc chỉ vì những lời nói kia.
Thả một lời nói vui vẻ và tốt bụng: chỉ trong giây lát chúng bay đi.Nhưng để lại vô vàn gợn sóng lăn tăn, xoay tròn mãi.Mang hy vọng, niềm vui, an ủi trong mỗi con sóng xô bờ.Bạn sẽ không ngờ được sức mạnh của một lời nói tốt bạn cho đi.Thả một lời nói vui vẻ và tốt bụng: trong giây lát bạn lãng quên;Nhưng niềm vui dâng tràn, và những gợn sóng reo vui xoay tròn mãiBạn đã làm cho con sóng được vỗ về trong điệu nhạc êm áiCó thể nghe thấy trên hàng hải lý từ việc thả một lời nói tốt mà thôi.

(sưu tầm)

Saturday, March 14, 2009

HỐI LỖI

Có một cô bé học cũng được thôi, nhưng cứ tự cho là mình giỏi. Bệnh chủ quan cũng bắt đầu hơi trầm trọng. Rồi khi chuyển về học ở một ngôi trường gần nhà, cô bé bắt đầu đi chơi, đua đòi theo chúng bạn. Vì chưa thật sự ý thức nên cô bé không biết phân biệt đúng-sai trong hành động của mình, miễn vui là được.

Cho đến một hôm, có cuộc họp lớp ở nhà cô bé. Vì quá nóng nên bạn cô bé mới nói rằng:

- Chà! Bây giờ mà uống nước dừa thì tuyệt!
Chẳng là nhà cô bé có mấy cây dừa nên bạn cô bé bảo một đứa trèo lên hái. Chưa lường trước được hậu quả nên cô bé đã cho bạn trèo lên cây.

Biết chuyện ba mẹ đã la cô bé. Thấy mẹ khóc, cô bé cảm thấy buồn khi biết mẹ khóc vì mình. Ba cũng buồn nữa. Ba mẹ buồn là đúng rồi, vì lỡ có chuyện không may xảy ra, ai chịu trách nhiệm? Mà không phải chỉ lần này, cô bé cũng hay ngang bướng, nói mãi mà chả chịu tiếp thu. Cô bé cũng thấy mình thật có lỗi. Một nỗi lo mới của ba mẹ là làm sao cho con mình không hư để sau này vào xã hội sẽ nên người tốt, ít ra cũng kiếm được một công việc nhẹ nhàng để mưu sinh... Cô bé đã nhận ra lỗi của mình khi thấy nỗi lo lắng của ba mẹ.

Các bạn có biết cô bé ấy là ai không? Cô bé ấy chính là tôi đó. Tôi chỉ muốn chôn chặt chuyện này trong lòng bởi vì ai mà muốn cái xấu của mình được khoe ra đâu? Nhưng tôi phải kể ra để làm gương cho những ai chưa mắc phải sẽ không bao giờ mắc phải những lỗi lầm như tôi. Những lời này là những lời chân thành từ đáy lòng tôi.

Trong tuổi mới lớn, chúng ta sẽ có những hành động thiếu suy nghĩ và rất dễ sa vào các trò chơi vô bổ, tôi cũng sẽ cố gắng học thật giỏi và ngoan hơn, không bao giờ phạm vào sai lầm như thế này nữa.

Xíu