Có một cô bé học cũng được thôi, nhưng cứ tự cho là mình giỏi. Bệnh chủ quan cũng bắt đầu hơi trầm trọng. Rồi khi chuyển về học ở một ngôi trường gần nhà, cô bé bắt đầu đi chơi, đua đòi theo chúng bạn. Vì chưa thật sự ý thức nên cô bé không biết phân biệt đúng-sai trong hành động của mình, miễn vui là được.
Cho đến một hôm, có cuộc họp lớp ở nhà cô bé. Vì quá nóng nên bạn cô bé mới nói rằng:
- Chà! Bây giờ mà uống nước dừa thì tuyệt!
Chẳng là nhà cô bé có mấy cây dừa nên bạn cô bé bảo một đứa trèo lên hái. Chưa lường trước được hậu quả nên cô bé đã cho bạn trèo lên cây.
Biết chuyện ba mẹ đã la cô bé. Thấy mẹ khóc, cô bé cảm thấy buồn khi biết mẹ khóc vì mình. Ba cũng buồn nữa. Ba mẹ buồn là đúng rồi, vì lỡ có chuyện không may xảy ra, ai chịu trách nhiệm? Mà không phải chỉ lần này, cô bé cũng hay ngang bướng, nói mãi mà chả chịu tiếp thu. Cô bé cũng thấy mình thật có lỗi. Một nỗi lo mới của ba mẹ là làm sao cho con mình không hư để sau này vào xã hội sẽ nên người tốt, ít ra cũng kiếm được một công việc nhẹ nhàng để mưu sinh... Cô bé đã nhận ra lỗi của mình khi thấy nỗi lo lắng của ba mẹ.
Các bạn có biết cô bé ấy là ai không? Cô bé ấy chính là tôi đó. Tôi chỉ muốn chôn chặt chuyện này trong lòng bởi vì ai mà muốn cái xấu của mình được khoe ra đâu? Nhưng tôi phải kể ra để làm gương cho những ai chưa mắc phải sẽ không bao giờ mắc phải những lỗi lầm như tôi. Những lời này là những lời chân thành từ đáy lòng tôi.
Trong tuổi mới lớn, chúng ta sẽ có những hành động thiếu suy nghĩ và rất dễ sa vào các trò chơi vô bổ, tôi cũng sẽ cố gắng học thật giỏi và ngoan hơn, không bao giờ phạm vào sai lầm như thế này nữa.
Xíu
No comments:
Post a Comment