Đường đời dài lắm, rộng lắm mênh mông lắm. Bước qua cửa này lại mở ra một cửa khác. Kết thúc con đường này lại mở ra một con đường mới. Có những con đường thẳng tắp nhưng cũng không ít con đường chông gai chồng chềnh hai ba ngả rẽ. Và rồi bạn có nhận ra rằng để đến được đích cuộc đời bạn phải tự lực chọn lấy một ngả rẽ hay không. Và khi đã chọn bạn không thể nào quay lại bởi thời gian nơi trần thế này đâu có đủ để ta thử nghiệm hết tất cả những con đường.
Đứng trước mỗi ngả rẽ ta lại gặp phải những chướng ngại, những cái bẫy mờ mờ giăng lưới hay cả những cám dỗ khó lường. Có lẽ bởi thế mà không ít kẻ lạc đường. Lạc tự lúc nào, chính mình cũng không biết. Lạc vào những tham vọng của chính bản thân mình, lạc vào nỗi sợ hay lạc cả vào trong cái sĩ diện hảo. Ta hành động như một kẻ ngu muội nào có biết đâu là điểm dừng. Để rồi đến cuối con đường, cuối cuộc đời ta mới nhận ra tất cả những gì ta làm chỉ là vô nghĩa. Vậy sao ta không cân nhắc trước mỗi ngả rẽ, sao không cẩn trọng trước những cạm bẫy, sao không tự vấn bản thân?! Bởi chỉ có thế ta mới không bỏ phí cuộc đời vốn dành cho ta quá nhiều điều tốt đẹp này. Nhìn lại, thử hỏi mấy ai có diễm phúc có được cuộc sống trọn vẹn như ta?
Đừng để những cái ngả rẽ quanh co kia làm lạc hướng. Tương lai trong tay ta và phụ thuộc vào sự lựa chọn của chính bản thân mình. Hãy để cuộc đời vui khi có ta và ta vui khi được sống trong cuộc đời. Lạc đường chỉ là một thử thách trong vô vàn thử thách. Hãy thử cố nhận ra và quay đầu sớm nhất có thể để không uổng phí một đời người.....
Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy

No comments:
Post a Comment