Sunday, June 7, 2009

chủ nhật ngày 7 tháng 6 năm 2009

Tuần này mọi người có gì vui không? Có gì đặc biệt khiến bạn nhớ lâu không? Còn với nu thì có nhiều lắm nhé. Một tuần mẹ ốm là một tuần biết mùi đau khổ...hihi...có thế mới biết bình thường mẹ cực như thế nào. Mình không được ngủ nướng như mọi khi mà phải thức dậy sớm để chuẩn bị đồ ăn sáng cho mọi người rồi dọn nhà, quét sân. Lại còn phải bày cho nhỏ em học. Mà nhỏ này bày học còn khó hơn cả lên trời. Tính mình thì nóng, có gì là cứ bộc toẹt ra còn nhỏ lại cứ hay giấu vô bụng. Mỗi lần giảng mà nhỏ không hiểu mình to giọng một tí là coi như rồi, nhỏ không chịu học nữa mặt lầm lì đến sợ. Nhỏ bảo:"người ta không biết mới phải học chứ biết rồi học làm cái chi mà mới giảng tí người ta không hiểu là la". Mà công nhận là nhỏ nói đúng thiệt hổng trật đường nào. Thế là tự nhiên mình trở thành một cô giáo hiền hết cỡ. Ôi thật khủng khiếp!!! Cả một sự kiềm chế đến "vĩ đại". Bởi thế mình mới hiểu hết câu: "Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời". Nói là thế nhưng mình cũng thích lắm. Lần đầu làm "sư phụ" mà...hihi...nhưng chắc chẳng phải lâu dài đâu, ai mà chịu được sư phụ khó tính như mình .
Tuần này mình đã bắt đầu đi học hè trở lại. Nghĩ cũng lạ! Đi học thì mong mau mau cho tới hè để chơi nhưng đến hè chơi thì mình lại thích học, thích được đến trường để gặp bạn bè... chướng thật phải không?! Hình như khi ta mất một cái gì đó thì ta mới thấy tiếc, mới chịu nhìn lại. Mới nghỉ học có 2 tuần mà mình thấy nhớ mọi người tới lạ. Các bạn của mình người đi về quê, người đi du lịch xa với gia đình. Mình không có được một chuyến đi xa tuyệt vời như người khác nhưng mình cũng đã tự đặt ra cho mình những kế hoạch "thú vị". Đó là ....ăn...đọc truyện...chơi và...ngủ...Haha...Hình như khá giống heo nhỉ. Bởi thế mà dì mình thường bảo mình là hạt mít đấy. Và mình thích thế mới lạ chứ.
Mai đã là thứ hai rồi. Nhanh thật! "Thứ hai là ngày đầu tuần. Bé hứa sẽ học chăm ngoan". Mình nhớ có một bài hát từng nói thế. Một tuần mới lại bắt đầu với bao dự định mới. Mình tự hứa mình sẽ làm việc với cả tấm lòng, không quá hoàn chỉnh nhưng cũng tương đối chứ. Ít ra sẽ không phải tiếc điều gì. Mình tin là vậy!
Cảm ơn mọi người đã đọc những dòng tâm sự của mình. Hẹn gặp lại mọi người vào cuối tuần sau với những dòng viết "rời rạc" này nhé. À..mà cho mình xin nhận xét nhé. Mình muốn cải thiện lối văn dần dần mà. Mình cũng đang học đấy. Viết để học mà.
Hãy bắt đầu một tuần mới nào. Hãy làm mọi việc hết sức mình nhé. Mình mong một tuần làm việc tràn ngập nụ cười và niềm vui sẽ đến với mọi người.
NU

3 comments:

Anonymous said...

nhà được mấy đứa mà một đứa nóng nảy, một đứa lầm lì vậy? Nếu chỉ có 2 chị em mà vậy thì... ui thôi!

Chúc mọi người bớt nóng, ít lì!

Truong said...

Nu viet tot do, chu khong roi rac dau.

Cap nhat nhe.

Truong.

Anonymous said...

nha nay ma co them may dua nua chac nha sup. Sau nay nho nhe voi em, no bat ngo nen cung ngoan chu noi nong, no khong hieu bai roi ma con la no chac no noi khung lai thi co troi moi cuu noi. "Lam anh kho day, dau phai chuyen dua" ma. Nho nhuong nhin em con chuyen no lam sai thi giang giai tu tu cho no. Xem Nu giong Quy rom trong truyen "Ong thay nong tinh" cua Nguyen Nhat Anh qua.