Thursday, September 3, 2009

VU LAN

Một mùa vu lan nữa lại về. Hạnh phúc biết bao khi con lại cài lên ngực bông hồng thắm. Con vui vì trên đường con đi vẫn còn có mẹ kề bên để chăm lo, yêu thương con và để con được báo hiếu với người, trả nợ cho người.
Từ ngày bập bẹ tiếng "me...ẹ..ẹ..." con đã mang nợ ơn người. Mẹ cùng ba cho con hình hài, sự sống; tặng cho con những gì xinh nhất đẹp nhất, tốt nhât. Rồi tới lúc con đi học mẹ lo cho con sách vở, con đau ốm mẹ chăm sóc thuốc thang. Lớn lên, khi những tưởng ta có thể tự đứng vững trên đôi chân mình mà chẳng cần tới mẹ nữa lại chính là lúc mẹ lo cho ta nhất, lo cho tương lai, sự nghiệp cả lối sống với đời của con. Có lẽ càng lớn ta lại càng nợ người: nợ ơn, nợ tình, nợ công..Dù có cố gắng đến mấy thì cho hết đời này cũng chưa chắc ta có thể trả hết cho người.
Bởi thế ta phải cố gắng làm tất cả những gì có thể để cho mẹ vui, để cho mẹ hạnh phúc, đừng để lệ vương trên mắt mẹ, đừng để khi ta mang trên ngực bông hồng trắng trên ngực mà lòng chua chát bởi chưa làm tròn phận con hiếu hạnh.
Chúc cho tất cả mọi người một mùa vu lan tràn ấm tình người.

No comments: