Sunday, November 29, 2009

NHÌN VÀO HIỆN TẠI.

Hôm nay tôi được ba mẹ cho về quê chơi. Ba và tôi đi trước và lên thăm rừng luôn (đất của bà nội cho ba và bác để trồng rừng) thì thấy cảnh vật thật hoang tàn. Tôi không biết dùng từ gì cho đúng nữa. Lúc trước tôi được ba mẹ chở vào thì có một rừng keo che mát suốt con đường nhưng bây giờ chỉ còn những gốc keo to nằm trơ ra. Rừng keo của ba mẹ trụ được cũng nhờ có người giữ và cây còn nhỏ, nhưng bây giờ thì cây gãy đổ vì qua cơn bão số chín đã đổ bộ vào Quảng Nam. Cây thì bật gốc, cây thì gãy ngang nhìn như quang cảnh ở một cuộc đánh bom. Chắc ai cũng nghĩ và đổ lỗi tại thiên nhiên khắc nghiệt nhưng tôi lại nghĩ khác. Tôi nghĩ thiên nhiên chỉ là một phần nhưng tất cả lại do tác động gián tiếp của con người. Nếu con người không chặt phá từng bừa bãi, không thải quá nhiều chất thải rắn, khí, nếu con người không phá hoại thiên nhiên thì trái đất chắc sẽ xanh tươi hơn. Vì những tác động của con người mà tầng ô-zôn đang dần bị thủng, làm những tia cực tím của mặt trời tác động trực tiếp đến con người gây Trái đất nóng lên do hiệu ứng nhà kính nên mới xảy ra những việc như bão, lũ, động đất. Bạn nghĩ sao sau sự việc Việt Nam đón tiếp lần lượt các cơn bão số 9, số10. Vì sao con người chúng ta không thay việc chặt phá cây bừa bãi bằng việc trồng cây xanh. Vì sao đất nước Sing-ga-po nhỏ hơn nước ta nhưng lại phát triển hơn về việc bảo vệ môi trường. Chúng ta làm vậy không những vì chúng ta mà còn cho cả sau này. Tôi biết bây giờ nước chúng ta đang phát động cuộc vẽ tranh cho thiếu nhi về bảo vệ môi trường để tạo ý thức ngay từ khi còn bé. Nhưng việc làm đó quá ít so với những gì chúng ta cần làm hôm nay. Động vật, thực vật đang dần dần bị mất đi, thay vào đó là những tòa cao ốc cao chọc trời. Thiên nhiên là mẹ của chúng ta mà sao chúng ta hủy hoại người để phục vụ cho mục đích cá nhân, những mục đích tham lam, ích kỉ.
Một lần, tôi nghe ba mẹ kể chuyện khi đi thăm rừng mà tôi rất xúc động. Khi ba mẹ di thăm rừng thì nghe có tiếng kêu ai oán. Đó là một đàn khỉ xuống hồ Phú ninh uống nước. Đàn khỉ đi với dáng vẻ mệt mỏi, đôi mắt buồn, đưa nhìn con người như trách cứ vì sao phá nhà của chúng. Đến bây giờ thì ba mẹ chẳng thấy nữa. Tôi nghĩ chắc chúng bị bắt hoặc chết vì thiếu thức ăn. Tôi buồn, buồn cho đàn khỉ nhưng cũng buồn cho chính mình vì không giúp gì được cho chúng.
Bây giờ, đi trên con đường dẫn lên rừng không phải là không khí mát lạnh và bóng mát che phủ mà là một ánh nắng chói chang và không khí oi bức. Tôi rất muốn cất giữ hình bóng rừng cây ngày nào còn xanh bóng mát như cất giữ một vật quí báu.
Tôi mong muốn cộng đồng và xã hội hãy chung tay bào vệ môi trường vì một thiên nhiên tươi đẹp hơn.
Trên đây là những lời nói từ đáy lòng tôi, xin mọi người đừng cười chê vì tôi viết văn còn tệ. Cuối cùng xin chúc mọi người sức khỏe, chúc cả tuần làm việc đầy niềm vui và thành công.
Đây là những bức ảnh ba tôi tranh thủ chụp khi thăm rừng. Xin mọi người cùng xem.




XÍU

1 comment:

hathuong said...

"Rừng đã cháy và rừng đã héo...Rừng đã khô và rừng đã tàn...Em hãy ngủ đi!" Trịnh Công Sơn đã tiên đoán trước rồi mà!