Khi việc các bác ổn định nội lại lo cho cháu. Các anh chị lại được lớn lên trong vòng tay chăm sóc yêu thương của nội. Ngay cả tôi cũng thế. Nội chăm từng miếng ăn, cái mặc. Nội còn chơi với tôi nữa. Ngày ấy, khi chơi với nội, tôi thường ăn gian để thắng nội mãi nhưng nội chỉ cười xòa ôm tôi nói nựng. Tôi khi ấy còn quá nhỏ để có thể hiểu được việc mình làm cũng như tấm lòng của nội. Tôi chỉ mải mê vui với chiến thắng chả mấy vinh dự của mình. (Ăn gian mà thắng thì xấu hổ quá!). Nhiều khi nghĩ lại tôi thấy mình thật ngốc. Rồi ngày tôi bị tưới nước sôi vào người nữa. Cả nhà cứ quýnh cả lên. Mẹ kể nội lo hết sức, cứ đi đi lại lại mà chẳng yên lòng. Nghĩ mà thương nội thiệt. Từ nhỏ tới lớn tôi đã trải qua không ít lần bệnh nhưng tôi không lo cũng chẳng sợ bởi bên tôi không chỉ có ba mẹ mà còn có nội. Nội chăm sóc bảo bọc ân cần. Chẳng biết khi nào tôi mới có thể đáp lại tấm lòng của bà. Cứ mỗi ngày tôi lớn lên là bà lại già đi. Tuổi tác đã lấy đi mất sức trẻ trong bà. Con cũng đông, nhưng rồi ai cũng ở riêng. Giờ bà chỉ sống một mình với một người cô thứ tư. Cô bốn tôi cũng đã luống tuổi rồi.
Hai người phụ nữ ở trong một căn nhà lớn, vốn rộng càng trở nên rộng hơn. Tôi biết nội buồn và cô đơn lắm. Tôi cũng chỉ mong có cơ hội rảnh là về thăm nội ngay lập tức. Nhiều người bạn của tôi cứ bảo, chắc ngoài quê nội ra, tôi chẳng biết chỗ nào khác. Mà có lẽ thế thật.
Tôi muốn ở bên nội mãi thôi. Tôi hiểu rằng thời gian để tôi được chăm người chả là bao nữa đâu. Năm nay, nội tôi đã gần 90 rồi. Bởi thế mà tôi luôn cố làm tất cả những gì có thể để nội vui. Tôi muốn khắc mãi nụ cười nội, ghi mãi giọng nói nội, in sâu mãi hình ảnh tảo tần, thương con thương cháu của người. Nội ơi, con yêu nội lắm...
1 comment:
Bài viết chân thực, cảm động. Khi nào rảnh, viết tiếp nha. Cứ viết cảm nhận của mình về con người, sự vật và hiện tượng quanh ta. Chúc vui!
Post a Comment