Monday, October 27, 2008

CHUYỆN CHÓ RỪNG LÀM VUA



Ngày xửa ngày xưa, vào một đêm đông lạnh lẽo, có một con chó rừng đi quanh quẩn trong làng để tìm thức ăn. Nó đói bụng lắm. Mùa đông kéo dài và lạnh quá, mà trong rừng,nó chẳng tìm được gì ăn cho đỡ đói. Chó rừng nghĩ bụng, “hay là ta xuống làng tìm gì lót dạ qua đêm.”

Chẳng mấy chốc chó rừng tìm thấy một đống rác lớn ở trong làng. Nó bắt đầu khịt khịt mũi đánh hơi, đào bới, tìm kiếm trong đống rác, coi có mảnh thức ăn vụn nào cho nó ăn đỡ đói hay không. Chẳng mấy chốc, bầy chó nhà trong làng nghe tiếng nó sột soạt từ đống rác.

Bầy chó trong làng vốn không thích chó rừng. Thế là chúng xúm lại sủa và gầm gừ, sẵn sàng tấn công chó rừng từ mọi phía. Với hàm răng to khỏe và chắc, chúng xông vào cấu xé và cắn chó rừng. Quá sợ hãi, chó rừng tội nghiệp lấy hết sức bình sinh chạy thục mạng tránh xa bầy chó nhà. Nó băng qua nhiều con đường vắng vẻ tối tăm trong làng. Đám chó làng vẫn không chịu buông tha. Chúng đuổi theo, sủa ầm ỹ, kêu ư ử và gầm gừ thật dễ sợ.

Chó rừng quýnh quáng không biết phải làm thế nào. Nó không dám dừng lại, nó biết nó không thể chạy nổi nữa, nó sắp kiệt sức mất rồi. Bất chợt, nó thấy một bức tường ở cuối sân hiện ra trước mặt. Không chần chừ gì nữa, nó tung người nhảy qua bức tường và rơi tõm vào chậu thuốc nhuộm. Chậu màu này, người thợ nhuộm sử dụng vừa xong, định bụng để sáng ngày mai nhuộm tiếp. Bây giờ, toàn bộ thân hình chó rừng trở thành một màu xanh bóng.


Trong khi đó bầy chó nhà cũng không còn sủa nữa. Chúng không nhìn thấy cũng như không ngửi thấy mùi chó rừng đâu nữa. Chúng quyết định chờ tại bức tường, phòng khi chó rừng quay trở lại. Thế nhưng chúng không thấy chó rừng đâu cả, chỉ thấy một con vật gì vô cùng lạ lùng màu xanh bò ra từ nhà người thợ nhuộm. Cả bầy chó nhà sợ hãi – chúng chưa từng thấy một con vật kỳ dị như thế bao giờ. Chó rừng vô cùng ngạc nhiên. Thay vì lao vào tấn công nó, cả đám cho nhà đua nhau bỏ chạy trong sự sợ hãi kinh hoàng.

Một chút bối rối, nhưng chó rừng cảm thấy hả hê khi bọn chó nhà sợ nó. Nó trở về rừng. Vừa đến cửa rừng, con vật nào, hễ nhìn thấy nó là ù té chạy, la ré thất kinh, hồn bay phách lạc. Chó rừng chẳng mấy chốc nhận ra rằng, màu lông mới lạ của nó làm cho tất cả các loài đều khiếp sợ. Tất cả bọn chúng, không một con nào còn có thể nhận diện được nó là một con chó rừng cả.

Chó rừng xảo quyệt liền nảy ra một kế. Nó triệu tập tất cả các loài vật trong rừng lại. Khi các loài trong rừng quy tụ lại, vừa thấy chó rừng, con nào con nấy run cầm cập. Chó rừng bảo “này các loài vật yêu thương, đừng có run sợ. Ta không hại các ngươi đâu. Các thiên thần đã phái ta xuống đây để trông coi các ngươi, để bảo hộ không cho ai xâm hại đến các ngươi. Bù lại, các ngươi phải tôn ta làm vua và làm theo những điều ta chỉ bảo, không được trái lời. Nếu không, chư thần linh sẽ giận các ngươi.”


Các loài vật run cầm cập và đồng ý. Tất cả tôn chó rừng làm vua và tuân thủ mọi yêu cầu của nó. Chó rừng bây giờ có rất nhiều thức ăn do các loài khác dâng cúng. Nó không phải tự đi tìm mồi và không bao giờ chịu cảnh đói lạnh nữa.

Nhiều tháng trôi qua. Một hôm, có một đàn chó rừng kéo về sống trong khu rừng. Mỗi khi thấy đàn chó rừng này, con chó rừng có bộ lông nhuộm rất muốn nhập đàn với chúng, để trở về với nguồn cội của nó, là một thành viên của đám chó rừng như xưa.

Một đêm trăng tròn sáng khắp khu rừng, cả đàn chó rừng nhướng đầu lên la rú vang cả khu rừng. Chó rừng có lông nhuộm không thể chịu đựng được nữa rồi. Quên rằng mình đang giả dối đóng kịch không phải là chó rừng mà là vua muôn loài, nó cũng nhướng đầu la rú cùng với đàn chó rừng.

Khi các con vật khác thấy vậy, chúng biết tất cả đang bị lừa. Vua của chúng nó không gì khác hơn là một con chó rừng bình thường! Tất cả các loài vật giận đến điên người vì bị lừa dối. Khi con chó rừng này biết được các con vật khác đã biết sự thật, nó vội vàng chạy trốn. Nhưng không kịp nữa rồi, nhiều con vật, vì quá căm tức, đã đuổi theo và bắt tên chó rừng dối gạt, xé xác thành từng mảnh nhỏ cho hả giận.

Các em thân mến,
Hãy là mình, hãy sống chân thật với chính mình và với mọi người. Người sống giả dối luôn lo sợ và không an ổn. Vì tham lam mà sống giả dối trước sau gì cũng lộ và một khi bị người ta phát hiện. Người có cách sống như thế phải trả giá với sự thiếu chân thật của mình. Sống chân thật thì được mọi người tin yêu, sống giả dối thì mọi người xa lánh, khinh bỉ và tệ hại nhất là tự mang họa vào thân. Niềm tin trong cuộc sống là do chính mình tự tạo nên bằng chính sự chân thật của mình vậy.

No comments: