Friday, October 3, 2008

Chuyện Rùa và Thỏ


Tôi kể cho các bạn nghe lại một câu chuyện khá quen thuộc, đó là câu chuyện Thỏ và Rùa chạy thi. Chắc một số trong các bạn liền nghĩ “tưởng gì, chuyện cũ mèm!” Không cũ đâu các bạn ạ! Câu chữ có thể cũ, cốt truyện có thể các bạn đã từng nghe hàng chục lần, nhưng nó mãi mới mỗi khi chúng ta đọc, vì một bài học quý, dù có nhắc lại nhiều lần, vẫn hay và có giá trị như thường. Đừng vội chán, các bạn nhé! Hãy kiên nhẫn đọc, đọc cho hết câu chuyện, các bạn sẽ tìm thấy vài điều thích thú đấy!

Câu chuyện như thế này…

Ngày xửa ngày xưa, loài vật cũng biết nói một thứ ngôn ngữ chung. Chúng vẫn thường gặp nhau và chuyện trò, không khác gì chúng ta vậy đó. Một hôm, Thỏ thấy Rùa ỳ ạch lê chiếc mai trông nặng nề và mệt nhọc, liền chế nhạo Rùa sao mà chậm chạp quá. Lòng tự trọng bị tổn thương, Rùa liền thách thức: ‘Thế thì chị có muốn chạy đua với tôi không?’Thỏ ta nghĩ mình chạy nhanh gấp mấy lần Rùa, sợ Rùa đổi ý, vội vàng đồng ý ngay. Thế là chúng hẹn nhau ngày mai tranh tài.

Giờ hẹn đã đến. Thỏ và Rùa bắt đầu cuộc đua. Vừa rời điểm xuất phát, thoắt một cái, Thỏ đã bỏ Rùa lại tít đằng sau. Rùa không nản l
òng, cứ từ từ lê bước. Chạy được nửa đường, Thỏ nhìn lui, thấy Rùa ở đằng sau quá xa, Thỏ ta đâm chán, liền ghé lại nhấp nháp vài cọng cỏ non ven đường.


Mặt trời dần lên cao. Ánh nắng ban trưa chói chang bắt đầu nóng bức làm sao. Thấy mình đã bỏ xa Rùa đang lịch kịch ở phía sau, Thỏ ta tìm một bóng râm và đánh một giấc dài.


Trong khi đó, Rùa chậm chạp vẫn kiên trì cần cù lê từng bước trên đường đua, không một giây phút ngừng nghỉ. Thế rồi Rùa đuổi kịp rồi vượt qua Thỏ đang nằm dưới gốc cây ngủ ngon lành.

Thỏ ngủ quên mất, khi tỉnh giấc, thấy rùa đã vượt qua mình tự lúc nào và về gần đến nơi. Thỏ ta ba chân bốn cẳng phóng về phía trước, nhưng không kịp nữa rồi. Rùa đã về đến đích và là người thắng cuộc đua. Thỏ xấu hổ vô cùng!


Các bạn nhỏ thân mến!

Chúng ta học được gì qua câu chuyện trên? tại sao Thỏ thua cuộc mà rùa lại thắng? Phải chăng thỏ ỷ lại khi biết mình có khả năng chạy nhanh hơn Rùa nên đã rong chơi mà thua cuộc? Ngược lại, Rùa tuy chậm chạp, nhưng miệt mài, cố gắng trên đường đua và đã thắng cuộc nhờ vào ‘CẦN CÙ BÙ KHẢ NĂNG’ đó thôi.

Các bạn thấy chưa, chủ quan là nguyên nhân của thất bại; siêng năng và đều đặn sẽ đưa đến thành công. Không nản lòng trên đường mình đi, không bỏ cuộc khi mình đã bắt tay vào thực hiện một điều gì, các bạn nhé! Hãy khắc ghi bài học từ câu chuyện này, đừng chủ quan mà hãy siêng năng và chăm chỉ, chắc chắn chúng ta sẽ thành công.


Hãy luôn tự nhắc mình, đừng ỷ lại vào những gì mình có được cũng như ỷ lại vào người khác. Tính ỷ lại là tảng đá lớn chặn đường đi của mình đó các bạn ạ. Một khi ỷ lại, chúng ta sẽ không nỗ lực, cố gắng và chúng ta sẽ bị bỏ rơi: bạn bè bỏ rơi, thời gian bỏ rơi và chiếc xe cuộc sống sẽ bỏ rơi chúng ta nữa!



Trong việc học tập, làm bài ở nhà và ngay cả làm vài việc nho nhỏ giúp Ba Mẹ, hãy tập cho mình một nếp sống có nguyên tắc. Hãy tập luyện và duy trì thói quen siêng năng, cần mẫn và đặt toàn tâm toàn trí vào công việc, chúng ta sẽ gặt hái được hoa trái của thành công. Các bạn có cảm thấy vui không khi nỗ lực của mình được đền bù xứng đáng bằng kết quả tốt đẹp?


Hãy nhớ rằng:

CHỦ QUAN VÀ Ỷ LẠI SẼ THẤT BẠI. SIÊNG NĂNG VÀ CHUYÊN CẦN SẼ THÀNH CÔNG.

Mời các bạn xem đoạn video minh họa câu chuyện này:

No comments: